Y tế - Sức khỏe Y tế - Sức khỏe

27/06/2010 - 20:34

“Cò” bệnh nhân

TTH - “Cò” khám bệnh ở Huế tập trung vào những người làm nghề xe thồ. Họ được nhận một khoản tiền từ những phòng khám tư nhân nên rất nhiệt tình với công việc này.

“Cò” hoạt động khắp nơi
 
Tôi dừng xe trước cổng bệnh viện Trường đại học Y Dược Huế, hỏi một người làm nghề xe thồ:
 
-         Tôi có người nhà bị gãy tay, phải phẫu thuật, ở Bệnh viện này bác sĩ nào mổ tốt? Tôi ở Quảng Trị mới vào, không biết.
 
Nghe tôi hỏi, có đến 3 “cò” cùng “tư vấn”: Chị về nhà bác sĩ T, ở đường NGT. Bác sĩ này giỏi lắm. Cho tôi 10.000 đồng, tôi dẫn chị đến tận nhà. Thấy tôi ngần ngại, một người trong số họ nói:
- Tôi sẽ cho số điện thoại để chị liên lạc.
- Tôi không có điện thoại di động. Tôi trả lời.
 
Lập tức, một người sốt sắng: “ Để tôi gọi bác sĩ T cho” rồi rút máy bấm số di động của bác sĩ T, nói chuyện rất thân tình: “Anh T ơi. Có người muốn nhờ anh phẫu thuật, anh nói chuyện với họ nghe”. Nói rồi, anh ta đưa điện thoại cho tôi. Sau khi nghe tôi kể về tình trạng vết thương của người nhà, hỏi giá cả. Bác sĩ T cho tôi địa chỉ số nhà rồi nói: Chị cứ đến nhà đi, tôi về ngay bây giờ.
 
Tôi không đến nhà bác sĩ T mà đến thẳng đường Hai Bà Trưng, ngay trước cổng Khoa Khám bệnh - Cấp cứu đa khoa, Bệnh viện Trung ương Huế. Có khoảng 5 người xe thồ đang đứng chờ khách. Tôi cho xe vào lề đường rồi hỏi một người trong số họ:
 
Anh có biết ở bệnh viện này bác sĩ nào mổ sỏi mật tốt?
- Chị bị sỏi mật hay sỏi ống mật chủ? Người xe thồ hỏi lại có vẻ rất hiểu biết.
- Hình như là sỏi mật! Tôi trả lời.
 
Thấy tôi có vẻ lơ ngơ và tỏ ra chẳng hiểu mô tê gì về bệnh tình cũng như tình hình chuyên môn của đội ngũ bác sĩ ở Bệnh viện Trung uơng Huế, một “cò” doạ: “Bệnh của chị nguy hiểm và mổ khó lắm. Không phải ai cũng mổ được đâu. Bệnh viện này có Giáo sư N.V.T, hiện là Trưởng Khoa Ngoại. Nhưng ông ấy vừa ra khỏi bệnh viện rồi. Chị mà vào đó thì chỉ có sinh viên thực tập, hoặc học trò của GS mổ thôi. Nhiều người không nghe tôi, vào mổ ở đây đã bị tai biến đó. GS T. có phòng mổ lớn, chỗ nghỉ ngơi thoải mái, giá lại rẻ... » 
 
- Rẻ là bao nhiêu một ca?
 - Thôi, tốt nhất là bây giờ chị về đó hỏi.
 
Đúng là mánh khoé làm ăn, lừa đảo của cò bệnh nhân. Tôi quen biết GS T và vị này trước kia là người có chuyên môn vững ở BVTU Huế, đã nghỉ hưu cách đây 20 năm rồi. Bây giờ đám người này vẫn dùng tiếng tăm của ông để lừa người bệnh. Không biết đã có bao nhiêu bệnh nhân ở xa đến đây đã bị cò đến phòng khám tư, trong khi BVTU Huế là một trong 3 cơ sở y tế có kỹ thuật hiện đại và đội ngũ bác sĩ có chuyên môn cao trong cả nước.
 
Cò bệnh nhân hoạt động ở khắp mọi nơi. Từ bến xe, cổng các bệnh viện lớn. Ngay một số phòng khám tư nhân, dân cò mồi cũng tranh thủ giành khách từ phòng này đưa đến phòng mình quen biết. Hôm qua tôi đến phòng khám của bác sĩ VLP ở đường Lê Thánh Tôn. Chưa kịp khoá xe đã có ngay một “cò’’ vội đến “chào hàng’’. Khi tôi nói từ Phú Lộc lên khám bệnh, ông ta bắt đầu “nổ’’:
 
 - Bác sĩ P. đến 11h30 mới về làng. Bây chừ mới 9h. Chị phải chờ lâu lắm. Hơn nữa, bác sĩ P. không giỏi bằng bác sĩ S, phương tiện khám cũng không hiện đại bằng. Tôi đưa chị đến khám tại phòng bác sĩ S. Không phải chờ lâu, chỗ khám lại tốt hơn.
- Tôi nghe người ta nói bác sĩ P. là Trưởng Khoa Tai mũi họng, Bệnh viện Trung ương Huế. Là người giỏi chuyên môn có tiếng ở Huế mà, sao anh lại nói thế... ?
 
 Thấy tôi cự lại, ông “cò” kia cụt hứng và vội vàng lên xe bỏ đi với giọng tức tối: Không biết chi còn chảnh !
 
Nghe nói, trước đây “cò’’ còn vào tận phòng đón tiếp bệnh nhân Bệnh viện Trường đại học Y Dược Huế để làm ăn. Có những bệnh nhân ở vùng quê mới chuyển lên, đang làm thủ tục chuẩn bị lên bàn mổ thì bị cò đưa về phòng khám tư. Nhưng những ngày gần đây, trong vai bệnh nhân, tôi kín đáo quan sát thì không thấy bóng dáng “cò’’ đâu cả !
 
Tiến sĩ Đoàn Phước Thuộc, Phó Giám đốc bệnh viện cho hay: Thời gian gần đây, khi nhận mặt được cò mồi, Ban giám đốc bệnh viện đã rất quyết liệt với vấn đề này. Đặc biệt khi phát hiện ra người “cò’’ bệnh, bộ phận bảo vệ đã đuổi ra khỏi bệnh viện.
 
“Cò’’ còn chui cả vào tiền sảnh Khoa Khám bệnh-cấp cứu Bệnh viện Trung ương Huế để hoạt động. Thạc sĩ, bác sĩ Trần Thị Đoan Trang, Trưởng khoa cho biết: Có lúc cán bộ khoa đang làm thủ tục nhập viện cho bệnh nhân (đặc biệt những bệnh nhân ở xa đến), xong việc không thấy bệnh nhân lẫn người nhà đâu cả.
 
Qua tìm hiểu, tôi biết người nhà bệnh nhân đã nghe lời dỗ ngon dỗ ngọt của “cò’’, theo “cò’’ về cơ sở y tế khác. “Cò‘’ còn tư vấn cho người bệnh về trình độ, nghiệp vụ của từng bác sĩ ở mỗi chuyên khoa để bệnh nhân lựa chọn bác sĩ, rồi nhờ “cò’’giúp đỡ. Không ít bệnh nhân nhẹ dạ, đưa phong bì tiền triệu. “Cò’’ đứng ra làm trung gian nhận phong bì của bệnh nhân rồi... bay, để lại tiếng xấu cho bệnh viện.
 
Lần này tôi tiếp tục vào BVTU Huế làm thủ tục khám bệnh. Sau vài lần quan sát, không thấy “cò’’ xuất hiện. Hay mình thường xuyên vào làm việc ở đây nên ‘’cò’’ nhận ra mình và... núp ? Tôi chột dạ. Làm việc với Ban giám đốc bệnh viện, tôi biết cũng như Bệnh viện Trường đại học Y Dược Huế, BVTU Huế đã kiên quyết với nạn cò mồi. Nhờ vậy, bước đầu đã đẩy lùi được vấn nạn này. 
 
Đó chỉ là kết quả bước đầu. “Cò’’ chỉ tạm thời ngừng hoạt động trong khuôn viên các bệnh viện một thời gian rồi lại tiếp tục hoạt động, vì thực tế chưa có luật xử phạt người làm công việc trên.
 
“Cò’’+bác sĩ phòng mạch gây thiệt hại cho bệnh nhân
 
“Cò’’ sốt sắng với công việc. “Cò’’ nhiệt tình chèo kéo người bệnh.”Cò’’ có mối quan hệ chặt chẽ, thân mật với bác sĩ phòng mạch là vì được các phòng mạch trích phần trăm thưởng do đã nhiệt tình đưa “thượng đế’’ về. Đó cũng là nguyên nhân quan trọng nhất trong 1001 nguyên nhân để “cò’’ tồn tại, phát triển.
 
Có không ít bác sĩ phòng mạch đã tiếp tay để cò tung hoành. Cả hai đều gây ra thiệt hại cho người bệnh. Nếu không có “cò’’ dẫn mối thì người bệnh sẽ được điều trị ở cơ sở khám bệnh có phương tiện hiện đại, thầy thuốc có chuyên môn vững vàng hơn. Bệnh chóng khỏi, rút ngắn thời gian điều trị, chi phí đỡ tốn kém hơn. Nếu là đối tượng quá nghèo, có thể được bệnh viện xét miễn giảm viện phí.
 
Điều đáng nói là có không ít trường hợp phòng mạch điều trị không khỏi, bệnh nhân phải vào bệnh viện nhà nước điều trị lại. Điều này không chỉ gây tốn kém cho người bệnh mà còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến tính mạng của họ.
 
Mới đây, một người quen của gia đình tôi ở Vĩnh Linh (Quảng Trị) bị tai nạn, đứt bàn tay phải, ban đầu người nhà có ý định đưa vào Bệnh viện Trung ương Huế, nhưng mới xuống xe, nghe “cò’’ tư vấn, về thẳng phòng mạch tư điều trị. Vết thương không những không khỏi mà còn bị nhiễm trùng, suýt bị tháo khớp tay.
 
Việc bác sĩ phòng mạch liên kết với “cò’’ để lôi kéo bệnh nhân về phòng mạch là vi phạm y đức của người thầy thuốc. Đọc tài liệu về Hải Thượng Lãn Ông, tôi nhớ mãi câu nói của ông: “Đạo làm thuốc là một nhân thuật, có nhiệm vụ giữ gìn tính mạng cho người ta, phải lo trước cái lo của người và vui sau cái vui của mình mà không cầu danh lợi, kể công” và “Thầy thuốc là người bảo vệ sinh mạng của con người, tử sinh họa phúc đều ở tay mình quyết định”. Những tư tưởng, quan niệm về y đức ấy cho đến nay vẫn còn nguyên giá trị.
Đinh Hoàng Xuân Hồng
 
 
Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP