Đời sống Tình yêu gia đình

18/02/2018 - 08:09

Câu chuyện tình yêu 

TTH - Giọng của Mộng nhè nhẹ qua điện thoại: “Em đi làm về muộn lắm”.

Đúng là muộn thật. Chừng 9 giờ tối, dòng xe cộ ngược xuôi trên quốc lộ đã dần thưa. Có những ngôi nhà đã tắt bớt vài ngọn đèn điện. Thế nhưng trong ngôi nhà mới xây, bức tường gạch còn chưa được tô quét, dưới chiếc bóng điện tròn, 3 đứa trẻ vẫn chụm đầu nơi bàn học. Người đàn ông tuổi ngoài 40, gương mặt sạm mưa nắng, đang ngồi bên ô cửa sổ đợi vợ về. Anh Hùng, chồng của Mộng là thợ xây. Còn Mộng làm việc tại Công ty HBI (công ty may ở khu công nghiệp Phú Bài, TX. Hương Thủy). Anh Hùng cho hay: “Vợ tui tan ca muộn là chuyện thường”. Rồi hóm hỉnh: “Mà vợ chồng tui cưới chưa bao lâu, nên tình cảm còn “mới”. Muộn mấy tui cũng đợi”!

Ảnh: Quân Nhật

Mộng cười: “Vợ chồng em “ngộ” lắm. Nghèo quá nên đăng ký kết hôn rồi cứ rứa về ở với nhau chớ có đám cưới chi mô. 16 năm, lần lượt sinh 3 cậu con trai. Thức khuya dậy sớm, lo toan góp nhặt. Vất vả. Tính chồng em ít nói, ngại nói, nên chẳng bao giờ nói lời yêu. Chỉ có điều, việc lớn, việc nhỏ trong nhà anh đều gánh vác, chia sẻ. Thợ xây là công việc nặng nhọc, nhưng chẳng bao giờ chồng em than thở một lời. Những đêm tan ca muộn, về đến nhà có chồng thức đợi, em thấy trong lòng ấm áp, yên tâm, hạnh phúc”.

Mộng kể, đến năm ngoái, chồng cô một mình tự tay xây ngôi nhà này. Nhà vẫn còn chưa hoàn thiện, nhưng vợ chồng Mộng luôn tự hào là người giàu có bởi có “kho báu” chính là các con rất lễ phép, chăm học. Cũng năm ngoái, cô được mặc áo cô dâu, sánh bước bên chú rể bước lên lễ đường sau 16 năm làm vợ trong lễ cưới tập thể do Liên đoàn Lao động tỉnh “tặng” công nhân, viên chức, người lao động có hoàn cảnh khó khăn.

Thực ra thì Mộng ngại chồng “cứng” tuổi mà không đồng ý tham gia lễ cưới tập thể. Thế nhưng, anh Hùng gật đầu ủng hộ vợ ngay. “Đàn ông thì có thể sao cũng được. Nhưng mặc áo cưới, bước lên xe hoa là mong ước của bất kỳ người phụ nữ nào khi đi lấy chồng. 16 năm trước, tui chưa mang đến cho vợ điều này, vợ tui thật thiệt thòi. Trong lễ cưới tui đã khóc vì xúc động” - anh Hùng nói và nhìn vợ âu yếm.

Cũng cảm giác bình yên đó tôi đã gặp khi chứng kiến trong căn phòng trọ tuềnh toàng, Cuộc (công nhân Công ty cổ phần Cơ khí ô tô Thống Nhất) chu đáo pha nước cam cho người vợ mang thai. Châu, vợ Cuộc, bị chứng ốm nghén hành đến gầy gò tái nhợt, nhưng ánh mắt mãn nguyện. Anh chồng thương vợ, lo lắng cho sức khỏe của Châu và đứa con đang tượng hình nên “bắt” vợ tạm thời nghỉ việc. Cuộc thật thà bảo, sau lễ cưới tập thể, anh chỉ có thể “rước” vợ về căn phòng trọ mà anh đã thuê ở khi còn độc thân, vì nhà mẹ anh ở tận xã Lộc Vĩnh (huyện Phú Lộc). Vẫn một chiếc giường, chiếc ti vi cũ, nhưng từ ngày có vợ, phòng trọ rộn ràng, ấm áp khác hẳn. “Em ốm nghén, mùi cơm sôi, mùi đồ ăn, mùi xà phòng…, đều không chịu được. Ngày mô trước khi đi làm, anh cũng dặn đi dặn lại em ở nhà không được làm việc chi, để anh về anh làm hết”- Châu tâm sự.

Châu cười hiền bảo, cứ tưởng không có điều kiện tổ chức lễ cưới, “theo không” về với chồng. Không ngờ đã được làm cô dâu, lại được chồng chăm, chồng lo cho thế này, cô là người vợ hạnh phúc. Hạnh phúc này, vợ chồng cô nhất định phải gìn giữ. Đợi mẹ tròn con vuông rồi, cả nhà cô sẽ đưa nhau về Lộc Vĩnh ở cùng bà nội của bé. Nhà có ruộng, Châu sẽ học làm ruộng, làm vườn. Cuộc sẽ chịu khó đi làm bằng xe bus. Đồng vợ đồng chồng, chăm chỉ, cố gắng, rồi dần dần sẽ có tất cả.

Ở tuổi ngoài 40, nhưng chị Hồng, công nhân Công ty Hữu hạn xi măng Luks như đang sống lại thời đôi mươi sau lễ cưới. Mấy chục năm qua, chị làm mẹ đơn thân. Cha của con chị đã “quất ngựa truy phong” khi hay tin bạn gái mang thai. Cứ nghĩ cuộc đời mãi chênh vênh lẻ bóng. Nhưng năm 42 tuổi, một người đàn ông góa vợ đã thương yêu chị. Hai người về chung nhà. Chị Hồng xúc động: “Hôm nắm tay chồng sánh đôi cùng 21 đôi uyên ương khác trong lễ cưới, tui bật khóc. Tình yêu này, lễ cưới đó là điều kỳ diệu đối với cuộc đời tui. Đôi nhẫn cưới được trao là tượng trưng cho sự ràng buộc thiêng liêng. Nên bây giờ tui chỉ mong ước vợ chồng sống sao cho hòa thuận là mãn nguyện lắm rồi”.

Mỗi cặp đôi là bức tranh riêng về tình yêu, tình nghĩa vợ chồng. Thế nhưng, họa nên những bức tranh ấy chỉ có thể bằng “chất liệu” yêu thương, thấu hiểu… Vì yêu thương, hiểu và mong muốn hoàn thành ước muốn của người phụ nữ đời mình, chồng của Mộng, Châu, chị Hồng… mới sẵn sàng ủng hộ để vợ được được mặc áo cô dâu, dù tuổi có xế chiều, đứng bóng, dù đã là mẹ của mấy mặt con. Chẳng phải là tình yêu ngọt ngào đó ư!

Bây giờ, chị Lê Thị Thu Nam, Trưởng ban Nữ công Liên đoàn Lao động tỉnh cùng các đồng nghiệp lại bắt đầu “lặng lẽ” đến các công ty, đơn vị “kiếm tìm” những cặp đôi đang mong mỏi một lễ cưới, giúp họ hoàn thành “lời cam kết” yêu thương bằng lễ cưới tập thể lần thứ hai vào ngày 1/5/2018. Để rồi từ đó, cũng như Mộng- Hùng, Cuộc-Châu…, họ tiếp tục xây dựng tổ ấm, với ước nguyện nắm tay nhau đi hết cuộc đời.

Quỳnh Anh

Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP