02/07/2015 - 06:00

Khoảng trống…

TTH - Ông là một trong những người đề xướng đưa mỹ thuật, mỹ nghệ truyền thống về với bản sắc Việt. Nói cụ thể hơn, ông mong muốn được thay dần những điển tích, những mô típ ngoại lai - mà chủ yếu là đậm chất Trung Hoa - vốn đã tồn tại, đã hằn thành nếp mòn cả ngàn năm nay trên các đồ chạm khảm, điêu khắc, gốm sứ… bằng những hình ảnh, điển tích thuần Việt. Chẳng hạn như hình ảnh Quan Vân Trường; lịch sử dân tộc Việt mình đâu thiếu những võ tướng oai hùng, trung trinh, được người đời phong thánh sao không đưa vào? Những Lý Thường Kiệt, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Trần Quang Khải, Phạm Ngũ Lão, Nguyễn Tri Phương… nào có kém thua? Hoặc như tích Lưu Bị ba lần đến lều cỏ cầu Gia Cát Lượng, ông cho rằng câu chuyện Quang Trung Nguyễn Huệ vời La Sơn phu tử Nguyễn Thiếp ra giúp nước của Việt Nam ta còn hay và ý nghĩa hơn nhiều, vậy mà cái tích “tam cố thảo lư” của Tàu lại được chạm khảm phổ biến, còn chuyện Quang Trung Nguyễn Huệ vời Nguyễn Thiếp lại chưa hề thấy xuất hiện…

Phải đến lúc thay đổi. Phải đến lúc cổ súy cho lịch sử Việt Nam. Phải đến lúc mỹ nghệ Việt thoát ly sự “văn hóa ngoại lai” trong tư duy, trong thể hiện. Ông nghĩ vậy.

Ý tưởng quá hay nên khi nêu ra lập tức nhận được sự cộng hưởng của nhiều người. Một hội thảo quy mô tầm quốc gia với sự tham gia của rất nhiều nhân vật có tiếng tăm trong giới mỹ thuật, giới trí thức, và các nhà quản lý… đã diễn ra tại Tp Hồ Chí Minh. Quá phấn khởi, quá xúc động, ông đã tiên phong “nói đi đôi với làm”; chọn tranh, thuê họa sĩ, thuê nghệ nhân khảm ngay một số bức xà cừ thuần Việt và đóng gói từ Huế mang tới hội thảo.
Hội thảo đã gây được tiếng vang tốt, được dư luận quan tâm theo dõi và tạo sự đồng cảm lớn trong các đại biểu. Mổ xẻ, phân tích, đề xuất, giải pháp… được rất nhiều đại biểu hào hứng trải ra tại diễn đàn khiến ông rưng rưng xúc cảm suốt nhiều ngày sau đó…
Nhưng rồi… Sau hội thảo là khoảng trống lặng yên. Tất cả dường như cứ lùi dần, lùi dần vào thinh không. Ông sốt ruột, ray rứt, nhưng chỉ có mỗi ông- một cánh én sao làm được mùa xuân?
-Đôi lúc tôi cảm thấy buồn và cô đơn ghê gớm. Chẳng lẽ cứ mãi chấp nhận “văn hóa ngoại lai”? Chẳng lẽ cứ hội thảo xong là xem như rồi việc? Chẳng lẽ…
Tâm sự của ông mãi ám ảnh tôi suốt quãng đường về. “Chẳng lẽ… chẳng lẽ…”, những câu hỏi như những khoảng trống chông chênh ngóng mong được lấp đầy…

Hiền An

Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP