10/06/2019 - 08:42

Ký ức mùa thi

TTH - Thấm thoắt mà đã gần 40 năm, kể từ ngày ba chở tôi đi thi đại học trên chiếc xe đạp cọc cạch.

Hồi ấy, rất ít người có xe máy. Nhà cách trường thi cũng khá xa nên mạ tôi thức dậy từ sớm để nấu ăn cho tôi kịp đi thi. Phòng khi xe hư dọc đường và những chuyện khác nữa, mới sáu giờ sáng, tôi lên xe để ba chở đi.

Lên dốc cầu Phú Xuân để qua khu vực nội thành, ông còng lưng rướn người đạp để khỏi mất đà. Mới sáng sớm nhưng mùa hè ở Huế rất oi bức, nhìn lưng áo ba tôi đã lấm tấm mồ hôi. Tiếng ve ran, phượng nở rực hai bên đường. Tôi đến trường thi lúc ấy cũng chỉ rải rác người, nhiều thí sinh chưa đến vì còn lâu mới tới giờ thi. Ngồi ở sân trường tôi lo lắng không biết đề thi năm nay như thế nào, có “trúng tủ” phần mình ôn tập không…

Hồi hộp nhất là khi giám thị đọc qua đề thi một lần trước khi viết ở bảng. Tiếng trống vang lên báo hiệu giờ vào thi,… tiếng trống báo hiệu mở đề thi,… tiếng trống bắt đầu làm bài thi,… Vừa căng thẳng lại vừa nóng, tôi làm bài thi mà mồ hôi tứa ra đầm đìa cả áo.  Rồi tiếng trống báo hiệu hết giờ thi,… Sau này, mỗi lần nghe tiếng trống trường lòng tôi lại gợn lên bao kỷ niệm buồn, vui của những tháng, ngày… Trước thi mấy ngày, mạ tôi hay nấu chè đậu, lúc thì đậu xanh lúc thì đậu đỏ, đậu ván (không nấu đậu đen vì sợ đen đủi), rồi không biết nghe ai nói mà mạ còn dặn là không ăn thịt vịt (sợ xui), không ăn trứng lộn (vì sợ làm bài lộn trước lộn sau),… Mạ dặn nhiều, nhiều lắm.

Trong các buổi thi, ba tôi và nhiều người khác ngồi ở bãi cỏ bên đường, dưới tán phượng để chờ, trong lòng dấy lên bao niềm hy vọng,... Mong muốn của ba tôi không thành, năm ấy tôi thi rớt. Dù có buồn nhưng không hề rầy la gì, ba còn động viên tôi thi lại đại học. Học sinh thì đông nhưng lúc ấy ít trường đại học lắm, ở Huế có Trường đại học Y khoa, Tổng hợp (nay là Trường ĐH Y Dược và ĐH Khoa học) và Trường đại học Sư phạm, sau đó có thêm Trường đại học Nông nghiệp II Huế. Ngay tại Đà Nẵng lúc bấy giờ cũng chỉ có Trường đại học Bách khoa mà thôi. Thí sinh muốn thi vào trường khác phải vào TP. Hồ Chí Minh hoặc ra Hà Nội,...

“Cổng trường đại học cao vời vợi”, không ít người nản chí, bỏ cuộc sau kỳ thi rớt đại học lần đầu để chọn cho mình một hướng đi khác. “Hội” thi lại đại học của chúng tôi có người thi lại năm thứ hai, thứ ba, có người thi lại đến năm thứ tư và thường chọn những nơi yên tĩnh như thư viện, hoặc đến các chùa để ôn tập. Chúng tôi đến sớm trước và chực sẵn ở cửa thư viện, khi  mở cửa thì vào ngay, nếu chậm chân thì sẽ hết chỗ.

Sau một năm chịu khó miệt mài sách đèn, tôi đã vào được đại học trong niềm vui sướng, hạnh phúc của gia đình. Mấy ngày liền nhà tôi rộn ràng bởi bà con, xóm giềng đến chúc mừng. Ba mạ tôi còn tổ chức liên hoan. Nói là liên hoan cho “xôm” vậy, nhưng chỉ có nồi bún, nồi chè. Bạn bè đến đông lắm, đàn hát vui chơi đến tận khuya,…

Năm trước, con tôi thi tốt nghiệp THPT Quốc gia cũng ở địa điểm mà tôi thi vào đại học năm xưa. Ngôi trường bây giờ khang trang, bề thế và đẹp hơn nhiều. Tôi chở con đi thi bằng xe máy trên con đường được trải nhựa phẳng phiu, chứ không phải ổ gà, ổ vịt như ngày trước. Cho con ăn tô bún bò nóng làm tôi nhớ nắm xôi đậu mẹ nấu năm xưa với bao hy vọng đem lại may mắn cho tôi khi thi cử…Một mùa thi nữa lại đến, thí sinh gần xa có mặt trong cái nắng chói chang khi Huế đang vào hè.

LINH THIỆN

Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP