01/01/2012 - 16:05

Lễ hội của ký ức

TTH - 1. Mênh mang và buồn lan. Tôi gọi tên cảm xúc ấy là thế mỗi khi nghe Yoshi Imamura & Liz Kinon gọi người bằng những giai điệu không lời trong album nhạc Trịnh. Chìm khuất, nhoi nhói và lặng lẽ. Những âm thanh đôi khi như sóng đổ và khắc khoải đến tê người.

Những cơn mưa Huế thầm thĩ và dai dẳng đến mênh mông. Mưa trìu trĩu những giấc mưa ướt át. Những giấc mưa mà tôi đồ rằng, sẽ khó mà chịu đựng nổi nếu không là người Huế, hoặc từng sống ở Huế. Những lúc ấy, mưa như triền ký ức, cứ loang mãi vào không gian, gọi hoài nhớ. Không hẳn là xám, cũng không hẳn là bàng bạc hay mơ hồ mà là tất cả những điều ấy cộng lại.

Tôi đã nghĩ về điều ấy, khi sáng nay mưa qua...
2. Những chiều trắng trời, người đi co ro như chạm đáy mưa rơi. Những chiếc áo mưa dơi màu vàng màu xanh màu đỏ màu cam vừa như những vệt ấm, lại vừa như những chú nhện hối hả, vướng víu trong lưới mưa ẩm ướt. Những chấm xanh chấm đỏ chấm vàng tan vào các ngõ phố, khuất sau những lướt thướt của cây và của gió. Dẫu loi thoi, mà cũng có thể chỉ là lựa chọn ngẫu nhiên hay tình cờ, nhưng các mảng màu bé nhỏ dường như đang mang đến/mang về một chút bận bịu, một chút xôn xao hay đơn thuần là một cách thắp lửa.
Lúc ấy, những ngôi nhà như những chiếc kén khô ráo và ấm áp.
Tôi đã nghĩ như thế, trong một đáy mưa rơi, khi chầm chậm thả xe xuống dốc Bến Ngự.
Bên chân cầu, những lá mưa dơi vẫn xanh, vẫn đỏ, vẫn hồng, vẫn cam nhưng chúng đã trở thành nơi trú ẩn cho những dáng ngồi tần tảo dưới làn nước giăng mờ mải miết. Mấy loại quả chín xanh, được nâng niu bởi những ngón tay co ro trong ngày ẩm ướt.
Tôi đã nhìn thấy thế, khi trượt qua góc phố mưa trưa...
3. Cỏ mang màu níu giữ, nên ngày mưa, sông vẫn chảy như một vệt thầm. Có rất nhiều cảm xúc đã đến, với nhiều người, khi nhìn sông trôi trong mưa giữa lòng thành phố. Sâu thẳm, len lén mà lênh loang. Ấy là điều mà tôi len lén nhận ra khi tỳ trán vào một ô cửa kính, cảm giác như mưa đang tràn qua mắt. Những nốt mưa buông, chơi vơi như cách mà Yoshi Imamura & Liz Kinon thả vào không gian bằng những đau đáu không chỉ của Trịnh…
Bạn tôi bảo, điều mà anh ao ước là khi nào đó trở về, vào một quán bên sông, gọi café để ngồi cùng mưa. Không ít những lựa chọn đồng điệu như thế khi người ta tìm về những giấc mưa Huế và nhớ mình những năm tháng đã xa.
Một chiều sông mưa, tôi lại thấy cái mủm mỉm của bông tường vi giữa đám lá xanh khi chủ nhân của nó ướt át trao qua. Nhớ hương ngọc lan nồng nàn xa vắng bên sông. Nhớ những giọt mưa ướt át rung rơi và những ngả đường hun hút trong mưa…
Dầy và xa thẳm. Mưa Huế.
4.  Như một sự định danh về nơi chốn, mưa Huế gợi một không gian hoài niệm. Tôi đã nghĩ về không gian ký - ức - lễ - hội ấy khi biết về một Festival mưa Huế. Tôi dường như trông thấy vẻ xao xuyến trong chộn rộn những cuộc gọi hay email của bà con bạn bè. Ngay cả những người mới chỉ một hay vài ngày mưa Huế trong những quãng dừng chân của mình, cũng đã hỏi về Festival mưa với không ít bâng khuâng…
Đó sẽ là sự tìm về của những người nặng lòng với Huế và mưa Huế. Cũng có thể, Festival mưa sẽ như một trải nghiệm mới của những ai chưa từng có Huế những lúc mưa qua.
Ngay cả khi sắp qua thôi, mưa Huế đã là ký ức rồi. Thế nên, tôi cứ nghĩ festival mưa rồi sẽ là lễ hội của hoài niệm, với những riêng biệt vừa gần gụi lại vừa lạ lẫm, vừa dồn nén lại vừa chơi vơi đến nặng lòng.
Thì cứ thử đến Huế và cùng Huế những lúc mưa qua…
Hạnh Nhi
Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP