Văn hóa - Nghệ thuật Tác giả - Tác phẩm

16/09/2019 - 09:36

Trung thu xóm trọ

TTH - Xóm trọ mà Gạo đang sống nằm lọt thỏm trong vô số những xóm trọ khác gần cụm công nghiệp phía bắc thành phố.

Bố mẹ Gạo đi làm trái ca, cứ người này về nhà thì người khác vừa mới đi xong. Có khi cả tuần bố mẹ chẳng kịp nhìn thấy mặt nhau. Có dặn dò việc gì thì thông qua Gạo hoặc ghi trên chiếc bảng treo ở góc nhà. Gạo thích nhìn những nét chữ được ghi vội vàng, nghuệch ngoạc trên bảng. Đôi khi, trên tấm bảng xuất hiện thêm một cái mặt cười, một bông hoa giấy. Gạo cùng những đứa trẻ trong xóm trọ nghèo quanh quẩn trong căn phòng hai chục mét vuông và mảnh sân chung phía trước. Cùng đi học, cùng tha thẩn chơi chung dưới gốc bàng già rồi cùng chờ đến giờ hết ca bố mẹ trở về xóm nhỏ. Tụi Gạo cái gì cũng chung nhau, ngay cả những ước mơ. Như là ước mơ có thể được cùng nhau đón một cái tết trung thu đông đủ.

Tụi trẻ con trong những xóm trọ nghèo hồn nhiên gắn kết với nhau. Bạn của Gạo ở ngõ 57, ngõ 63, ngõ 101… mười ngón tay xòe ra đếm chưa hết lượt. Bạn của Gạo cũng đủ mọi hoàn cảnh khác nhau đến từ những miền quê xa lắc. Gạo đã quen với những khuôn mặt lam lũ nơi mình sống. Tha thiết nhìn ngắm họ mỗi ngày bằng đôi mắt hồn nhiên của lứa tuổi lên mười. Những ngày nghỉ, Gạo thích được đến nhà bạn chơi nhìn thế giới trong mười mấy mét vuông chật hẹp. Nhà Hạnh chật nhất, trong phòng chất đầy đồ đạc chỉ còn chừa lại một lối đi. Nhiều khi Gạo vô tình chạm vào thứ này thứ kia khiến đồ đạc xô nhau đổ xuống. Hạnh vừa xếp lại đồ vừa cười bảo:

- Toàn đồ mẹ tớ xin hoặc mua rẻ của người ta. Chúng vẫn còn dùng được, bán đi thì tiếc mà để lại có khi không dùng đến. Bố cứ mắng mẹ hoài vì sợ nhà sắp thành bãi rác.

- Mẹ tớ cũng vậy.

- Những lúc đau đớn trong người, bố tớ thường nhạy cảm với mọi thứ xung quanh. Bố tớ nói trong nhà toàn mùi rác. Cậu có thấy thế không?

- Tớ không ngửi thấy mùi gì hết. Mà bố tớ từng nói nếu chúng ta cười nhiều thì trong nhà luôn có mùi đầm ấm.

- Tớ chỉ mong bố khỏe mạnh thôi. Khi không bị bệnh tật hành hạ bố tớ vui vẻ lắm.

Gạo nhìn bạn trong lòng trào lên thứ tình thương khó tả. Nhà Hạnh nghèo, mẹ là lao động chính trong nhà mưu sinh bằng nghề thu mua đồng nát. Lúc nào gặp mẹ Hạnh cũng thấy cô ấy chở ngất nghểu mấy bao tải phía sau. Có hôm Gạo chạy lại đẩy giúp cô đến tận nơi thu mua. Nhìn lưng áo cô đầm đìa mồ hôi Gạo thấy thương như là thương mẹ. Bố Hạnh thì đau yếu thường xuyên. Để đỡ đần cho mẹ, sau giờ học Hạnh đi bán bóng bay ở các khu vui chơi. Những khi vắng khách thì Hạnh tìm một chỗ ngồi giở sách ra học bài. Hạnh thường trở về nhà vào lúc tối muộn khi những đứa trẻ khác trong xóm trọ đã lên giường đi ngủ để sáng mai còn dậy sớm đi học. Trừ những ngày mưa gió, còn lại Hạnh không bỏ buổi bán hàng nào. Những ngày lễ tết thì càng bán được nhiều bóng bay. Vậy nên suốt mấy năm nay Hạnh không được đón Trung thu cùng bạn bè trong xóm trọ. Mà chẳng riêng gì Hạnh. Bình bán vé số, Xương mải đi đánh giày, Hòa phải rửa bát cho quán cơm.

- Năm nay bạn có ở nhà đón trung thu cùng xóm trọ không? Gạo hỏi Hạnh lúc hai đứa tựa đầu vào gốc cây trứng cá nhìn bầu trời mùa thu qua tán lá.

- Chắc là không vì tớ còn phải đi bán hàng.

- Tết Trung thu mà không được đi chơi, cậu có buồn không?

- Tớ đi bán bóng bay, gặp gỡ và mang niềm vui đến cho rất nhiều bạn nhỏ nên thích lắm. Hơn nữa còn kiếm được tiền phụ mẹ.

Gạo ngoảnh sang nhìn Hạnh, chỉ muốn ôm chặt bạn một cái. Người bạn quanh năm mặc áo cũ, đi dép cũ, chiếc cặp sách cũng là đồ mẹ bạn xin lại được đâu đó. Ngay cả những bữa cơm canh có khi vài miếng thịt kho, ít đậu rán, đĩa dưa muối cũng là đồ người ta dúi cho mẹ bạn. Hạnh chưa bao giờ tỏ ra chạnh lòng. Thỉnh thoảng, Gạo hay chạy sang nhà Hạnh để dúi vào tay bạn thanh kẹo nhỏ, cuốn truyện hay. Cũng có khi chạy sang để được nhìn thấy dáng bạn lúi húi ngồi học bài sau giờ đi bán bóng. Lọt thỏm giữa thành phố là những dáng người liêu xiêu nhọc nhằn, những mái nhà lô xô bé nhỏ.

- Mẹ ơi. Con ước gì tết trung thu này được phá cỗ cùng tất cả các bạn, không thiếu một ai mẹ ạ. Nhưng Hạnh nói phải đi bán bóng…

- Vậy thì tất cả chúng mình sẽ rủ bạn đến chung vui và mua hết số bóng mà bạn có. Thay vì chơi đèn lồng, tiền đó chúng mình để chơi bóng được không?

Gạo ngẩn người ra mấy giây rồi nhảy cẫng lên vui sướng. Gạo lao vào ôm mẹ, hít hà thỏa thuê mùi mồ hôi của mẹ trên lưng áo công nhân. Gạo nhớ ra đã lâu lắm rồi mình không ôm mẹ như thế. Gạo đâu biết rằng một vòng ôm ấm áp của mình đã có thể khiến mẹ lâng lâng hạnh phúc. Mẹ đi làm tăng ca suốt, cả tháng ngày nào cũng làm mười hai tiếng. Lúc nào mẹ cũng nói “cố thêm vài năm nữa. Lúc ấy quá tuổi các nhà máy trong khu công nghiệp đều không nhận vào làm nữa thì cũng đã có được ít vốn mà xoay xở làm ăn”. Bận bịu lo toan là thế nhưng mẹ lúc nào cũng quan tâm đến Gạo. Bạn của Gạo có những ai, tâm tính thế nào, hoàn cảnh ra sao mẹ cũng đều biết hết. Mỗi lần có đồ ở quê gửi xuống mẹ đều bảo Gạo nhớ phần cho các bạn. Bạn nào ốm đau, mẹ đều đưa Gạo đến thăm. Có bạn cùng gia đình chuyển đi mẹ còn buồn hơn Gạo, thỉnh thoảng lại nhắc “không biết giờ họ sống thế nào?”. Mẹ luôn nhắc Gạo nhìn các bạn mà sống, đừng khó khăn một tí đã vội kêu than.

Năm nào cũng vậy, cả xóm tổ chức trung thu bằng cách nhà nào có gì góp nấy. Trung thu năm nay cũng vậy, nhà nào cũng giục nhau ăn cơm sớm để còn trải chiếu ra sân bày cỗ. Trẻ con mặc quần áo đẹp, háo hức cầm mấy cái trống con gõ ầm ĩ xóm. Bốn cái chiếu được trải ra sân chung, bóng điện bật sáng trưng khắp dãy trọ. Gạo mang đàn lợn ngộ nghĩnh ra xếp hàng, mấy đứa nhỏ xúm vào cười khúc khích. Người bổ cam, người gọt hồng, người tỉ mẩn ngồi làm chú chó bằng tép bưởi. Ai đó mua về ít bánh kẹo, bim bim. Lại có nhà góp vui bằng ít kẹo lạc tự làm, ít ống thổi mang từ quê xuống. Gạo nhấp nhổm nhìn ra cổng mấy lần, cứ thấy tiếng cửa sắt kêu kèn kẹt là ào ra đón. Chỉ còn thiếu mỗi Hạnh, bạn tranh thủ đi bán bóng từ chiều mà lâu về quá chừng. Mẹ cười bảo “đừng có lo. Mẹ đã dặn cả nhà Hạnh tối nay về chung vui với chúng ta rồi. Mình cứ dọn cỗ ra, tí nữa bạn sẽ về”.

Tám rưỡi tối thì cả nhà Hạnh về mang theo chùm bóng bay hình các con vật với đủ các màu sắc khiến trẻ con trong xóm trọ thích mê. Mẹ muốn mua tất cả số bóng bay còn lại, nhưng bạn ỏn ẻn bảo “đây là quà cháu mang về tặng các bạn trong xóm trọ. Hôm nay mẹ con cháu bán được nhiều rồi”. Gạo vui quá chừng. Trăng ngày rằm tròn quá, mẹ nói trăng mười sáu sẽ còn tròn hơn. Đêm Trung thu trăng đi theo dấu chân trẻ nhỏ khắp mọi miền vẫn không quên ghé thăm những xóm trọ nghèo nằm lọt thỏm giữa thành phố xô bồ. Gạo quay sang nhìn Hạnh, thấy bạn cũng đang ngửa cổ ngắm trăng.

BÙI MAI

Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP