Chính trị - Xã hội Câu chuyện pháp đình

13/07/2011 - 14:23

Vấp ngã đầu đời

TTH - Là người từng có mặt trong hàng trăm phiên tòa hình sự: trộm cắp, lừa đảo cướp, giết người... đến nỗi tôi có cảm giác như cảm xúc của minh ngày càng “chai” đi vì tiếp xúc với quá nhiều “kiểu” phạm tội, cái ác tồn tại trong cuộc sống. Vậy nhưng, có mặt tại phiên tòa ngày 5/7, tòa án xét xử một bị cáo về tội “Làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức”, tôi không thể không cảm thấy tiếc và phần nào tội nghiệp cho B, “nhân vật chính” của vụ án.

Đó là một thanh niên mặt mũi khôi ngô, đã tốt nghiệp Đại học Khoa học Huế. Phiên tòa diễn ra rất “suôn sẻ” vì B hoàn toàn thừa nhận hành vi phạm tội với thái độ thành khẩn. Khi phiên tòa tạm nghỉ, tôi không bỏ lỡ cơ hội bắt chuyện với B. Cậu thanh niên kể: Em quê Thanh Hóa, sau khi tốt nghiệp đại học, em quyết định “bám trụ” lại TP Huế. Em nộp hồ sơ xin việc làm tại một cơ quan trong thành phố và đang trong thời gian chờ đợi kết quả. Ở quê, bố em là thương binh hạng nặng, mẹ làm nông nên hoàn cảnh kinh tế rất khó khăn. Do đó, em đi dạy kèm để tự lo cho bản thân. Ngoài dạy kèm các cô cậu học trò, em cũng không “chê” những công việc lao động tay chân vất vả, miễn sao kiếm được tiền trang trải những chi phí của cuộc sống. Tình trạng chờ đợi việc làm kéo dài gần 1 năm. Người ta hứa vài tháng nữa mới có trả lời chính thức.

Thời gian gần đây, em không có may mắn về cơ hội công việc. Trong lúc nhiều khoản chi phí cứ “réo” sau lưng. Em mới nghĩ đến việc vay tiền từ ngân hàng. Tuy nhiên, điều kiện để được vay vốn phải là cán bộ trong cơ quan nhà nước và hồ sơ xin vay vốn bắt buộc phải có cơ quan, đơn vị đang công tác xác nhận. Biết làm giả chữ ký và con dấu là vi phạm pháp luật, em đắn đo, lo lắng lắm. Nhưng cứ nghĩ, mình đang khó khăn, “vay” tạm rồi sẽ trả”...

Cáo trạng kết luận: Khoảng 15 giờ ngày 29/1/2011, tại Ngân hàng Thương mại Cổ phần Ngoại thương chi nhánh Thừa Thiên Huế ở tại 78 Hùng Vương TP Huế, H. V. B đã có hành vi đem hồ sơ vay vốn giả đến để giao dịch xin vay vốn nhằm mục đích chiếm đoạt 40 triệu đồng, thì bị phát hiện bắt giữ quả tang

 
Nói đến đây, mặt B đỏ rần lên. Chắc chắn, đó là biểu hiện của một người biết xấu hổ, khiến cảm giác tiếc cho người thanh niên này trong tôi mỗi lúc một đầy hơn. Tôi hỏi: “Sau sự cố này em tính sao”? B lặng đi một lúc mới thốt ra những điều tưởng chừng chẳng ăn nhập gì với câu hỏi: “Em “kết” Huế lắm, nên dù ở đây không có ai thân thích em vẫn quyết tâm ở lại. Vậy mà lại không vượt qua được khó khăn ban đầu. Bố mẹ tuy giận nhưng cũng rất thương em. Bệnh tật, yếu mệt thường xuyên, không vào Huế thăm được, nhưng lần nào các anh trai vào trại tạm giam thăm em, bố mẹ cũng gọi điện thoại, động viên con cố gắng để bắt đầu lại. Vậy nên, trước tiên, em sẽ về quê, có người thân bên cạnh cùng vượt qua khó khăn này”...
 
Tôi không phải là người thân của người thanh niên trót lầm lỡ đó, nhưng lại đầy “tâm trạng”, bao gồm cả cảm xúc vui mừng, khi hội đồng xét xử ra tuyên án, quyết định: xử B. 5 tháng 8 ngày tù (bằng thời gian đã tạm giam), trả tự do cho bị cáo ngay sau khi kết thúc phiên tòa.
 
Mắt B rớm lệ. Với một người trót sai lầm, biết thực sự ân hận, pháp luật bao giờ cũng khoan hồng. Tôi hiểu, và tin rằng, có được điểm tựa tinh thần là tình yêu thương của người thân, cùng với sự cố gắng của chính mình, rồi B sẽ bắt đầu lại, đứng lên từ chỗ cậu ta trượt ngã.
 
Phạm Thùy Chi
 
Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP