Chính trị - Xã hội Pháp luật - Cuộc sống

06/07/2015 - 15:24

“Yếu” nhận thức pháp luật, sém “ngồi” tù

TTH - Nhận thức không đầy đủ về pháp luật, đem xe mượn của đối tác làm ăn đi cầm cố, giám đốc một công ty tư nhân phải lãnh án.

Theo nội dung cáo trạng: Cuối tháng 12/2013, NVT mượn của chị M xe mô tô trị giá 28 triệu đồng kèm giấy đăng ký để làm phương tiện đi lại trong một thời gian. Đến tháng 3/2014, T nảy sinh ý định chiếm đoạt xe mô tô nói trên đưa đi cầm cố lấy tiền trả công thợ, nên nói với một nhân viên (làm việc trong công ty T) là xe của mình hiện đang kẹt tiền làm ăn, nhờ nhân viên này đi cầm giúp. Nhân viên tin thật, đem đi cầm được 22 triệu đồng về giao lại cho T. Hết thời hạn mượn xe như thỏa thuận, chị M nhiều lần đòi lại xe nhưng T không trả, nên đã trình báo cơ quan công an. Chiếc xe (đang ở tiệm cầm đồ) đã được thu giữ trả lại cho chủ sở hữu.

Theo lời khai của bị cáo, bị hại, nhân chứng… tại phiên tòa, giữa bị cáo và bị hại có mối quan hệ làm ăn đã lâu năm, T nhiều lần vay tiền của chị M phục vụ hoạt động kinh doanh. Bị cáo cho rằng mình không lừa đảo, bởi vì trước đó, T vay chị M số tiền mấy trăm triệu, giao xe ô tô của T cho chị M để làm tin (thế chấp). Chị M muốn tạo điều kiện cho T thuận lợi trong việc đi lại giao dịch nên cho T mượn xe mô tô. T cho rằng, cứ nghĩ chị M đang giữ của mình một tài sản có giá trị lớn hơn (xe ô tô), khi nào có tiền T sẽ chuộc xe mô tô về trả lại cho chị M, nên hành vi của bị cáo không vi phạm pháp luật hình sự mà chỉ là giao dịch dân sự.
Chị M xác nhận trước tòa, thời điểm đó T nợ tiền, lại gặp khó khăn về phương tiện nên chị M cho T mượn xe mô tô để tiện đi lại tìm cách làm ăn có tiền trả nợ. Tuy nhiên, khi chị M yêu cầu T trả xe thì bị cáo hẹn rày hẹn mai. “T nói cho người em ở huyện Phú Lộc mượn sử dụng, tôi yêu cầu T cùng về Phú Lộc để tôi lấy lại xe. Lúc này T mới “khai” thật là đã mang xe đi cầm cố. Tôi vẫn cho T cơ hội, bảo phải tìm cách chuộc xe về, nhưng hơn một năm T vẫn không thực hiện. Đến nhà T, thấy các chủ nợ khác “xiết” tài sản trừ nợ, tôi hoảng quá mới báo công an”. Chị M phân bua, cứ nghĩ nhờ công an giải quyết là chỉ để nhận lại tài sản, không ngờ T phải bị xử lý về hình sự. Điều này bị hại cũng không mong muốn. 
Tòa phân tích, đối với chiếc xe mà chị M cho T mượn, bị cáo chỉ có quyền chiếm hữu, sử dụng chứ không có quyền định đoạt tài sản của người khác. Mặt khác, khi chị M đòi lại xe, bị cáo nói cho em mượn (trong lúc đã mang đi cầm) là gian dối. Hành vi của bị cáo đã cấu thành tội “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”, không thể qua mặt cơ quan pháp luật.
Nhân viên của T - người trực tiếp mang xe đi cầm khai, T nói chiếc xe trên là tài sản của mình, nên anh này tin như vậy. Tòa hỏi: “Tiền cầm xe về anh giao cho ai?” “Tôi giao hết cho bị cáo. T đưa lại cho tôi 13 triệu đồng để thanh toán tiền công thợ”. Tòa: “T có đưa bồi dưỡng anh đồng nào không”? Nhân chứng khẳng định không. Bị cáo cũng xác nhận điều đó. Nhân viên của T một phen “toát mồ hôi” vì đã không “dính dáng” đến hành vi vi phạm pháp luật của giám đốc. Nếu biết được tài sản nói trên là của người khác mà vẫn nể nang giúp T đem cầm thì có lẽ nhân chứng cũng phải đứng cạnh bị cáo trước vành móng ngựa với vai trò đồng phạm giúp sức.
Quá trình thẩm vấn, sau khi nghe tòa phân tích, bị cáo đã “tâm phục khẩu phục”, nhận thức rõ ràng về hành vi vi phạm pháp luật hình sự mà mình thực hiện. Cũng may, cân nhắc đánh giá những tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự, tòa tuyên phạt bị cáo 9 tháng tù, nhưng cho hưởng án treo. “Như vậy tôi có cơ hội để tiếp tục vực lại công việc làm ăn, chứ nếu ở tù thì mọi cánh cửa coi như đóng lại”-bị cáo tâm sự.

Phan Hoàng Mai

Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP