Đời sống Đời sống

10/04/2021 - 22:08

Bức thư của những đứa nhỏ hàng xóm

- Chị ơi, mấy đứa nhỏ đã viết thư cho Bin rồi nè.

Chị run run đón lấy bức thư được viết cẩn thận trên trang giấy học trò của những đứa trẻ hàng xóm - là bạn của con trai chị.

“Huế, ngày 4 tháng 4 năm 2021. Bin thân mến! Sau khi biết anh rời xa thành phố Huế, bọn em đã rất sốc và rất buồn. Vì thế, bọn em viết lá thư này để san sẻ với anh, để anh vơi đi bớt nỗi buồn ấy.

Anh ở bên ấy có khỏe không, có được ăn uống đầy đủ không? Môi trường bên ấy có tốt hơn không? Anh đã quen môi trường mới chưa? Ở đây ba mẹ anh và bọn em vẫn ổn, vẫn khỏe, anh không lo. Từ khi anh đi, bọn em như mất đi một CR7, một vận động viên bơi lội, một người anh.

Bọn em nhớ nhất là kỷ niệm đi lội lụt. Khi ấy chúng ta vẫn còn vui vẻ, ân cần bên nhau. Nhưng chuyện gì đến cũng đã đến. Mặc dù trong thời gian đến sẽ thiếu anh nhưng bọn em tin rằng, khi anh trở về, anh sẽ trở thành một con người trưởng thành, chín chắn, chững chạc hơn lúc trước.

Anh đừng buồn nhé! Hai năm nhanh lắm. Em nghĩ  rằng, thoắt một cái, chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm thôi và khi đó ai ai trong chúng ta cũng sẽ tốt hơn…”.

Chị lặng lẽ đọc bức thư, mắt mọng nước, rồi cẩn thận gấp lại trước đi đến bưu điện gửi cho con trai đang học nội trú ở một nơi rất xa.

Khi chúng tôi đến ở nơi mới, những đứa trẻ hãy còn rất bé. Trong những gia đình hiếm hoi, chúng đều là những đứa trẻ con một nên bạn cùng xóm gắn bó như anh em. Cùng đá bóng, cùng học bơi, rồi lớn hơn chút thì rủ nhau lội lụt khi thành phố ngập mưa.

Những đứa trẻ cứ thế, lớn lên thật nhanh. Nhanh hơn cả những cây bàng non mới trồng ở khu quy hoạch. Rồi tuổi dậy thì, tính cách, môi trường cũng dần dẫn những đứa trẻ đến những ngả rẽ. 

Và cậu bé ấy, đã tự mình rẽ vào con đường cong. Nổi loạn, ương bướng, phá phách... Sự thay đổi bất thường không thể ngờ ở tuổi dậy thì mà có lẽ, cả cha  mẹ cậu và bản thân cậu cũng không thể lý giải.

Ngày cậu được ba mẹ âm thầm đưa đến một trường học nội trú rất xa, được quản thúc, để tách khỏi môi trường cũ và những người bạn xấu cùng lớp, khu phố như trống vắng.

Những đứa trẻ, có lẽ đã buồn nhiều hơn. Biến cố của người bạn hàng xóm như làm chúng già đi, tự nhận ra một bài học nào đó cho chính mình về sự trưởng thành. Tôi đã đọc được điều đó, trong bức thư của những đứa nhỏ cùng xóm, với những cái tên ở nhà thân thương Tý, Rốt, Way...

Rồi những đứa trẻ sẽ lớn lên, trưởng thành, lấy vợ, sinh con, già đi… theo cách riêng của mình. Nhưng trong hành trang đời người của những cậu bé, sẽ mãi mãi đọng lại ký ức khó quên về bức thư đặc biệt hôm nay.

KIM OANH

Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP