Đời sống Đời sống

19/03/2020 - 16:56

Còn người còn của

TTH.VN - Chưa thể xác định được khi nào dịch bệnh sẽ được kiểm soát và kết thúc, nhưng tình người và sự chia sẻ mới là điều cần hơn nhất. “Còn da lông mọc, còn chồi này cây”...

Khu D, sun&sea resort, nơi được dùng làm khu vực cách ly du khách có tiếp xúc gần với bệnh nhân nhiễm COVID-19. Ảnh: Đức Quang

Non tháng trước, căn phòng gỗ nhỏ mà con gái tôi đăng ký kinh doanh qua Airb có khách muốn lưu trú 10 ngày. Số ngày lưu trú được đặt nhiều nhất từ trước đến nay. Lúc đó, việc kiểm tra, giám sát chưa kỹ lưỡng và quá chặt chẽ như bây giờ nhưng lường trước những vấn đề mà mình không thể kiểm soát được, chúng tôi đành phải từ chối. Nhất là khi khách cho hay mình đến từ Trung Quốc.

Sau những giao dịch bằng chữ qua Google dịch từ tiếng Trung Quốc sang tiếng Anh và ngược lại, con gái tôi cho hay, khách nói họ đến từ Trung Quốc nhưng không phải là vùng có dịch, sức khỏe tốt và điều mà họ muốn là có những ngày trải nghiệm ở Huế. Dù cả hai phía đều có sự thấu hiểu và thông cảm lẫn nhau trong một thời điểm nhưng sau cuộc đó, con gái tôi buồn hẳn. “Con cảm thấy như mình là người có lỗi mẹ à. Một ý định đơn giản vậy thôi mà không thể thực hiện được chỉ vì virut corona. Không nói ra, nhưng chắc khách hẳn thất vọng lắm…”

Mấy ngày gần đây, đọc thông tin thấy có du khách nước ngoài bị 6 khách sạn ở Ninh Bình từ chối, thậm chí bật khóc khi bị từ chối thêm một lần nữa vì lo ngại lây nhiễm COVID-19, tôi cảm thấy xót xa. Có lúc tôi còn hình dung là mình, lang thang ở một nơi nào đó trong hoàn cảnh như vậy, thì sẽ như thế nào? Liệu rằng mình có hoang mang, có thất vọng và cảm thấy vô cùng hối tiếc khi đã lỡ có một chuyến du lịch trong thời điểm bất lợi như vậy không?

Có lẽ, tình trạng này đã xảy ra ở nhiều nơi khi một số khách sạn ngưng hoạt động, báo hết phòng, không nhận khách và có thể có khách sạn vẫn hoạt động nhưng trong tình thế hết sức dè dặt, với những biện pháp kiểm tra y tế kèm theo. Tôi không muốn nói về một sự kỳ thị ngược (trước người ta kỳ thị người châu Á, và giờ thì bắt đầu có sự kỳ thị ngược người từ các nước phương tây). Ở đây là sự sợ hãi đương nhiên của người ta trước dịch bệnh; muốn tạo cho mình một khoảng cách an toàn như một cách phòng chống. Sự sợ hãi, lớn hơn và cũng ghê gớm hơn có khi đã làm tình người trốn mất.

Liệu ai đó trong chúng ta có thể chia sẻ được tình trạng này không? Cơ sở lưu trú nào có thể mở cửa đón khách bằng một nụ cười làm an tâm người đến? Câu hỏi này chợt đến và tôi đã ấm lòng khi đọc ở trên mạng, có guide đã cho hay, có người làm tour đã đưa khách về nhà, nấu ăn và tìm cách khắc phục nơi ăn nghỉ cho những người lỡ độ đường. Ấm lòng khi chủ nhân của Sun and Sea resort – một điểm nghĩ dưỡng ở Thuận An không phải là đón, mà còn dành luôn một đơn nguyên biệt lập để làm nơi “tạm trú” cho những du khách đang trong thời điểm bị cách ly, với sự phối hợp với các cơ quan hữu quan trong điều trị. Cho dù đã gặp những phản ứng nhất thời ngay sau đó khi khách đang ở rời đi, quản lý và nhân viên nghỉ việc, người dân xung quanh phản ứng…

Hôm trước nữa, từ Sài Gòn, chị Mai Trang bạn tôi cho hay, chị đã miễn tiền thuê nhà đến hết tháng tư cho một đối tác đang kinh doanh homestay ở Hội An. Sau đó tùy tình hình rồi tính tiếp. Thấy ấm lòng khi biết trước ngày 18/3, không ít khách sạn trên địa bàn vẫn đang đón khách, dù kể từ 0h ngày 18 vừa qua, chúng ta đã tạm ngừng cấp thị thực cho người nước ngoài nhập cảnh vào Việt Nam trong 30 ngày theo chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ…

Chưa thể xác định được khi nào dịch bệnh sẽ được kiểm soát và kết thúc, nhưng tình người và sự chia sẻ mới là điều cần hơn nhất. “Còn da lông mọc, còn chồi này cây” mà…

Hồng Hạnh

Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP