• Bỏ thì thương, vương thì nặng

    Bỏ thì thương, vương thì nặng

    (TTH) - Trải qua bao năm tháng đổi thay và phát triển, hệ thống cây xanh đô thị TP Huế mang một sắc thái đặc thù, vừa hiện đại vừa truyền thống, vừa ngăn nắp vừa ngổn ngang.

  • Mang Trung thu yêu thương đến trẻ em nghèo

    Mang Trung thu yêu thương đến trẻ em nghèo

    (TTH) - Để có thể mang đến cho trẻ em nghèo một mùa Trung thu tràn đầy tình yêu thương, rất nhiều sinh viên của Đại học Huế đang tích cực tổ chức các hoạt động vô cùng ý nghĩa.

  • Trung thu là của tuổi thơ

    (TTH) - Có nhiều giai thoại và tích cũ, nhưng với người Việt, Trung thu gần gũi và gắn liền với truyền thuyết “chú Cuội ngồi gốc cây đa”. Chuyện rằng, xưa có gã tiều phu tên Cuội có cây thuốc quý, lá cây có phép “cải tử hoàn sinh”. Là người tốt bụng, chú Cuội đã dùng cây thuốc quý kia cứu giúp bao người chết đi được sống lại. Vợ chú Cuội, cũng là người được chú cứu sống bằng lá cây thuốc quý, bị kẻ xấu làm hại nên mắc bệnh lú lẫn. Ðã bao lần, chồng dặn vợ: “Có đái thì đái bên Tây, chớ đái bên Ðông, cây dông lên trời!”. Vợ Cuội vừa nghe dặn xong đã vội quên ngay. Một buổi chiều, chồng còn đi rừng kiếm củi chưa về, vợ ra vườn sau, cứ nhằm vào gốc cây quý mà đái. Không ngờ, chị ta vừa đái xong thì mặt đất chuyển động. Cây đa tự nhiên bật gốc, lững thững bay lên trời. Vừa lúc đó, Cuội về đến nhà. Chú hốt hoảng vứt gánh củi, nhảy bổ đến, toan níu cây lại. Cây lúc ấy đã rời khỏi mặt đất lên quá đầu người. Cuội chỉ kịp móc rìu vào rễ cây, định lôi cây xuống, nhưng cây vẫn cứ bốc lên. Cuội cũng nhất định không chịu buông, thành thử cây kéo cả Cuội bay vút lên đến cung trăng. Từ đấy, Cuội ở luôn trên trời với cả cây thuốc quý.

  • Bánh canh của mẹ...

    (TTH) - Quê tôi ở làng Thế Chí Tây (Điền Hòa - Phong Điền). Cái vùng Ngũ Điền này hồi ấy được liệt vào vùng đói nhất Thừa Thiên Huế.

  • Khó xuất khẩu tại chỗ

    (TTH) - Kể từ khi chính thức đi vào vận hành vào những tháng cuối năm 2013 với công suất 9.500 tấn/năm, hoạt động của Công ty cổ phần chăn nuôi CP Việt Nam chi nhánh Thừa Thiên Huế (CP) xem như đã mở ra một trang mới, không chỉ cho người nuôi tôm mà cả người lao động ở vùng cát Phong Điền và các vùng phụ cận.

  • “Tinh thần xấu hổ”

    (TTH) - Hãy xem việc hiểu và biết xấu hổ khi không tự giác chấp hành pháp luật giao thông như là một trong những “nấc thang” đầu tiên của tri thức, của văn minh, của lòng yêu nước.

  • Chờ đợi khác

    (TTH) - Đầu con đường ở một nút giao giữa Hà Nội ồn ào và tấp nập ngược xuôi, nơi chỉ cách khoảng vài chục bước chân là mấy tòa nhà Vincom không lúc nào ngót khách, dù hàng hóa không hề bình dân một chút nào là một nhóm đàn ông đứng ngồi các kiểu. Họ quãng từ trên dưới 30 đến tầm 40-50 tuổi. Trên tay ai cũng cầm một chiếc cưa. Tất cả đều trông ra đường. Đám đông này tạo ra một sự khác biệt, chí ít là với chúng tôi, những người đến từ Huế, trong một chuyến công tác và tranh thủ ngày cuối tuần dạo phố, ngắm thu Hà Nội.

  • Quá cũ

    (TTH) - Nói về sân chơi âm nhạc cho giới trẻ, ở Huế có một cuộc thi thâm niên nhất là giải Đơn ca hè thành phố Huế, hình thành từ những năm 80 và vẫn giữ được lửa cho đến nay. Có năm, cuộc thi thu hút đến gần 300 thí sinh ở vòng loại. Năm nay, cuộc thi kéo dài trong 2 tháng hè, với 150 thí sinh tham gia, từ khu vực thành phố cho đến vùng xa như Nam Đông, A Lưới…

  • Tự ái

    (TTH) - Ngày trước, khi đất nước còn chưa mở cửa, mỗi lần thấy người nước ngoài thì ai cũng lạ, cứ tò mò nhìn nhìn, ngắm ngắm như... sinh vật lạ từ hành tinh khác xuống chơi. Sau này đổi mới, đất nước mở cửa, du lịch phát triển, khách nước ngoài (mà bà con ta quen gộp chung một chữ “tây”) đến Việt Nam ngày càng nhiều. Không chỉ là để du lịch, thăm thú, mà nhiều người còn lưu trú lâu dài để học tập, công tác... Bây giờ, ra đường gặp tây thấy cũng bình thường. Việc họ họ làm, việc mình mình làm. Không ai hơi sức mà ngó nghiêng nhìn ngắm như trước nữa.

  • Cộng hưởng

    Cộng hưởng

    (TTH) - Cột mốc vĩnh cửu - đó là ý tưởng của ông Dương Đình Vinh khi ông khởi tâm hiến tặng một ngôi nhà rường Huế thật đẹp cho tỉnh Kiên Giang để đưa ra đảo Phú Quốc làm đền thờ các bậc tiền nhân cùng hơn 500 thường dân Việt Nam vô tội đã bị Khơ me đỏ sát hại năm 1975. Ngôi đền - cột mốc ấy sẽ là vĩnh hằng bởi đáp ứng được tâm nguyện của Nhân dân, không một ai và không bao giờ có thể phá được.

  • Cứ gì Hà Nội

    (TTH) - Hà Nội những ngày thu thật đẹp. Trời không nắng, gió cũng chưa đủ độ heo may nhưng vẫn có thể cảm nhận được rất rõ sự chuyển mùa ở đất kinh kỳ. Thích nhất là các khóm hoa di động trên xe đạp ở khắp các ngả đường. Không qua các con đường hoa sữa, nhưng thu thì đích thị về nơi những hàng cốm xanh và thơm được những người phụ nữ tảo tần đi khắp ngõ phố. Chỉ thế thôi cũng đủ để làm dịu lòng người.

  • Tình ca của núi

    Tình ca của núi

    (TTH) - 82 mùa rẫy đi qua nhưng giọng ca của ông vẫn còn khỏe khoắn, trầm ấm. Ông bảo: “Từ nhỏ tui được sống với dân ca, dân nhạc; sống với men rượu của núi rừng nên chất giọng vẫn không mất đi”.

  • Vì đâu nên nỗi

    (TTH) - Không vơ đũa cả nắm nhưng thành ngữ “mẹ chồng nàng dâu” khiến người ta nghĩ đến những bất hòa xung khắc; thường thì mối quan hệ này hay hoặc dở phần nhiều phụ thuộc vào người mẹ. Vậy, mẹ chồng nàng dâu, vì đâu nên nỗi? Một trong những nguyên nhân dẫn đến bất hòa chính là lòng ích kỷ; chuyện về người mẹ ở cạnh nhà tôi là một ví dụ.

  • Mắt ấm

    (TTH) - Réhahn Croquevielle – nhiếp ảnh gia Pháp, người đã thực hiện rất nhiều triển lãm ảnh ở Việt Nam sau những hành trình rong ruổi trên khắp dải đất hình chữ S đã đặt tên cho một trong những bộ sưu tập của ông là “Những nụ cười ẩn giấu”. Tôi thích cách mà ông gọi. Thích những khuôn mặt được đặc tả bằng ống kính ở nhiều lứa tuổi, đa phần là người già, người có tuổi. Khi dừng lại trong những khuôn hình đó, người ta đọc được thời gian, thân phận, nỗi vất vả, sự nhẫn nại…nhưng tất cả đã được hóa giải đi, và nhẹ tênh bằng những nụ cười đằng sau đôi bàn tay dãi dầu. Tôi cũng đã tự hỏi, đó có phải là phong thái đã được hình thành từ thói quen, khi trông thấy những nụ cười dễ thương và trong trẻo trên những gương mặt trẻ thơ ở những bức hình khác của Réhahn Croquevielle?

  • Phố đi bộ ở cực nam

    (TTH) - Thú thật là tôi đã không khỏi suy nghĩ, không khỏi ao ước khi nhìn thấy và dạo bước ở trạm dừng Hải Vân Mêkông ở bên kia hầm đường bộ Hải Vân. Trong hành trình vào Nam hay chỉ là một vài chặng ngắn về phía ấy, chúng tôi cũng hay chọn nơi này để nhâm nhi một tách café, uống một ly trà hay chanh nóng, cũng có thể là một suất ăn sáng trước khi tiếp tục hành trình. Dậy lên trong ý nghĩ ở những câu chuyện bâng quơ, là bao giờ Huế sẽ có trạm dừng quy mô, hiện đại để đón khách ngược xuôi trên hành trình bắc nam?

ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP