24/03/2016 - 05:45

Tháng ba vườn nhà

TTH - Tháng ba ngày nắng đã nhiều hơn nên đất trong vườn nhà vừa ráo nước. Bà nội mang những hột giống bí, bầu, mướp ra vườn xới đất gieo hạt. Khi con tu hú đứng chót vót trên ngọn tre kêu từng hồi gọi bầy cũng là lúc lũ mướp, bí bầu vươn mình khỏi đất tìm cành leo lên. Chúng lớn thật nhanh, chỉ cần qua đêm là thấy thân đã dài thêm một đoạn, lá mọc thêm mấy chiếc màu xanh non mũm ma mũm mĩm… Khi cây cao bằng khoảng một gang tay, bà nội lấy mấy nhánh nè quanh vườn cắm cạnh từng cây cho chúng tìm chỗ leo đến khi cứng thân.

Cũng chỉ vài ngày sau, cây đã vươn lên leo cao bằng nhánh nè. Đến lúc đó,  ba ra bờ rào chặt tre, chẻ lạt làm giàn. Buổi sáng, hai anh em phụ ba vác từng cây tre một chất trước sân. Những nhánh tre cũng được dồn đống lại để gác lên giàn. Mỗi giàn được làm trong một buổi  là xong. Vững chãi, bề thế  và cao nhất là giàn bầu bởi vì trái bầu dài nên giàn phải cao cho chúng thong thả lớn xuống từ từ. Giàn bí đao thấp hơn một chút còn giàn mướp đắng thì thấp lè tè có thể vói tay lên mà hái quả. Năm mô cũng rứa, giàn bầu được làm ngay trước chái bếp, giàn bí ở ngay giữa vườn còn mướp đắng thì được làm giàn ngay cạnh bờ rào sát với con khe chảy qua vườn nhà. Những chiếc giàn được làm xong anh em chúng tôi gọi đó là những ngôi nhà mới. Giàn bầu là nhà trên, giàn bí là nhà dưới còn giàn mướp là chái bếp. Cứ thế vào cuối chiều mấy anh em cũng mấy đứa bạn hàng xóm bày đủ trò chơi con trẻ dưới những “ngôi nhà mới” của mình. Rồi mỗi buổi sáng, tôi có nhiệm vụ cầm cái gàu nhôm có cái cán bằng tre dài cứ thế tạt nước lên cho ướt mèm giàn mướp còn giàn bầu bí thì mẹ dùng xô để tưới từ từ chậm rãi…

Đủ phân, đủ nước lại được bàn tay con người chăm sóc hàng ngày nên chỉ chừng mươi ngày nửa tháng thì mấy giàn bầu, bí, mướp đã phủ xanh giàn và bắt đầu ra lứa hoa đầu tiên. Hoa bầu màu trắng, hoa bí màu vàng đậm còn hoa mướp đắng màu vàng tươi nhỏ li ti. Đó cũng là lúc vườn nhà đẹp nhất, sinh động nhất với rất nhiều màu sắc từ hoa lá cùng lũ ong bướm, chuồn chuồn bay qua lượn lại rập rờn cuốn quýt. Thích nhất vẫn là những chú ong mật đen nhánh luôn chăm chỉ hút nhụy từng nụ hoa. Thỉnh thoảng có thêm mấy chú chim sâu liếc đôi mắt tròn xoe kêu “chạch, chạch” vạch lá tìm mồi.

Rồi lũ trái non cũng đua nhau chào đời líu ra líu ríu. Anh em tôi vừa hồi hộp, vừa khoái chí đếm từng trái non một. Những theo lời dặn của bà nội thì “nếu có đếm thì đếm thầm thôi chứ đừng nói to trái mắc cỡ không chịu to chừ!”. Lũ trái bí, bầu, mướp cũng lớn thật nhanh để vào một buổi sáng, mẹ hái những trái lứa đầu tiên đầy hai rổ rồi gánh ra chợ bán…

 Tháng ba lại về làm tôi cứ nhớ những  buổi sáng trời trong  nắng ấm chạy khoan khoái ra vườn coi lũ trái đã lớn thêm từng nào. Có một thứ hương dìu dịu mà đằm sâu từ đất, từ hoa lá bí bầu tỏa ra cùng ngọn gió ban mai hiền hòa phả vào người rất dễ chịu. Đó là làn hương cuối xuân của vườn nhà sao mãi cứ nao lòng những người con xa…

PHI TÂN

Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP