Đời sống Đời sống

27/03/2016 - 18:35

Tự hào gia đình người lính Gạc Ma

TTH - Khi anh Trần Văn Tự (xã Phú An, huyện Phú Vang) người lính Gạc Ma năm xưa tử nạn trên đường mưu sinh, gia đình của anh đã phải đương đầu với không biết bao nhiêu khó khăn nghiệt ngã. Nhưng chị Đào Thị Thảo gánh cả phần chồng, làm điểm tựa để các con ăn học nên người.

Vượt qua nghiệt ngã

Cách đây 25 năm, khi người thương binh hạng 2, bị mất một mắt trong trận chiến Gạc Ma (Trường Sa) ngỏ lời, cô thôn nữ xinh xắn không ngần ngại, gật đầu. Bây giờ chị vẫn còn nhớ cảm xúc của mấy mươi năm về trước. Xuất ngũ trở về, tuổi trẻ của anh Tự “hao khuyết”. Đồng ý “chung đường” với anh, có nghĩa phải sẵn sàng chấp nhận những khó khăn. Nhưng phần máu thịt, sức khỏe ấy anh đã cống hiến cho Tổ quốc, nên đối với chị điều đó thật đáng tự hào. Người phụ nữ mộc mạc, giàu tình cảm và chịu thương chịu khó bỏ nghề chằm nón, cùng chồng thức khuya dậy sớm làm bánh bao bán.

Từ ngày chồng mất, chị Thảo là điểm tựa cho các con

Hằng ngày, khi công việc làm bánh, hấp bánh hoàn thành, anh chất thùng bánh bao thơm nóng lên chiếc xe máy cà tàng, rong ruổi trên mọi ngả đường cho đến mờ sáng hôm sau mới trở về, chị ở nhà tiếp tục những công việc không tên, vun vén cho gia đình. Bốn đứa con lần lượt chào đời, ngày một lớn lên. Cả bốn đứa đều ham học, học giỏi. Cuộc sống tuy vất vả, chật vật nhưng vợ chồng con cái tựa vào nhau, yêu thương, hạnh phúc. Cách đây 7 năm, tai họa giáng xuống tổ ấm đơn sơ ấy.

Nửa khuya hôm đó, khi kim đồng hồ nhích qua ngày mới, chị Thảo nhận điện thoại của người trong làng (cùng đi bán bánh bao) báo tin anh Tự đang trên đường về nhà thì bị người ta uống rượu say tông vào, tại đường Bà Triệu (TP Huế). Nghĩ anh chỉ bị thương, chị không đánh thức các con. Nhưng khi một mình đến nơi, chị quỵ ngã vì chồng đã không còn. “Trước nỗi đau, mất mát quá lớn, sức lực tui kiệt quệ, thường xuyên ngất xỉu. Tui chỉ muốn buông xuôi tất cả. Nhưng nếu tui không gượng dậy thì các con làm răng tiếp tục học hành?” - chị Thảo kể trong nước mắt.

Không ít lần gạo trong thùng hết sạch, đến bữa phải chạy đi mượn hàng xóm, nhưng người phụ nữ “chân yếu tay mềm” đã cùng các con cứng rắn vượt qua tất cả. Không còn đôi vai của chồng cùng chung gánh mưu sinh, chị quay về với nghề chằm nón, một mình xuống ruộng cấy lúa, làm cỏ..., làm tất tật những gì có thể, góp nhặt ngày vài chục nghìn đồng, để các con được học hành. Không phụ lòng cha mẹ, cô con gái đầu Trần Thị Hảo (sinh năm 1992) đã tốt nghiệp Cử nhân điều dưỡng Đại học Y Dược Huế. Cô con gái thứ hai Trần Thị Mộng Kiều (sinh 1995) đang là sinh viên Trường đại học Sư phạm Huế. Con trai thứ ba Trần Văn Hào (sinh 1996) là sinh viên Trường đại học Khoa học Huế và cô con gái út Trần Thị Kiều Oanh (sinh 1998) đang học lớp 12.

Biết yêu thương, san sẻ

Chiều muộn, nhưng nhà vẫn “vắng lặng”. Chị Thảo ngồi trên thềm chăm chú chằm nón. Cô con gái út xếp lại bài vở đi vo gạo, nhặt rau. Người phụ nữ ngẩng lên, mắt ánh tự hào kể rằng, từ lần chị ngất xỉu ngoài ruộng, cậu con trai dứt khoát không cho mẹ bước chân xuống ruộng thêm lần nào nữa. Ngoài giờ học ở trường và ở nhà, Hào gánh vác hết công việc ruộng trưa nặng nhọc, phụ thợ nề, kiếm thêm tiền phụ mẹ mưu sinh. “Hôm nay cả Hào và Kiều đều bận ở lại trường chuẩn bị cắm trại dịp 26/3. Chứ bình thường giờ ni cũng không có mặt thằng Hào ở nhà mô. Hắn học về là ra ruộng bẫy chuột…”

Cô con gái út giúp mẹ việc nhà.

Kể từ ngày cha mất, mẹ đau buồn quá, sức khỏe sa sút, dù còn ít tuổi nhưng cậu con trai duy nhất trong nhà trở thành trụ cột. Các chị gái, em gái của Hào cũng “một tay một chân” giúp mẹ. “Mấy năm nay, tui giữ trẻ thuê cho người trong thôn, mỗi lần 1, 2  cháu. Buổi chiều trả các cháu về cho gia đình, tui quay qua chằm nón. Các con tui cũng xúm vô làm. Các con ngoan ngoãn, học hành giỏi giang lại biết yêu thương, chia sẻ như rứa, gia đình tui mới vượt qua được những khó khăn, nghiệt ngã. Có lẽ, ba các cháu cũng yên lòng”.

Chị Thảo tâm sự, năm học lớp 11, cô con gái út bị bệnh khớp nặng, sức khỏe yếu. Bác sĩ khuyên nên nghỉ học, nhưng cả mẹ và con đều nhất quyết không chịu. Vậy nên, dù mơ ước được học đại học tại TP Hồ Chí Minh, nhưng cuối cùng Oanh cũng nghe lời mẹ, sẽ ôn luyện để thi vào Trường đại học Kinh tế Huế. Cô bé nói, cố gắng học thật tốt, tin rằng người nào cũng có lối đi cho riêng mình. Có lẽ cũng với suy nghĩ đó nên khi cơ hội việc làm ở quê nhà quá khó khăn, chị cả Trần Thị Hảo cầm tấm bằng Cử nhân điều dưỡng, tiếp tục “khăn gói” ra Hà Nội học tiếng Nhật để sang xứ sở Hoa Anh Đào khởi nghiệp. Qua điện thoại, Hảo chia sẻ, biết xa mẹ, xa gia đình là thương là nhớ, nhưng cô sẽ cố gắng vượt lên. Hảo dự tính sang Nhật vừa học vừa làm trong khoảng 5 năm. Khi trong tay có chút vốn liếng và kinh nghiệm, cô sẽ quay về tìm kiếm cơ hội ngay trên quê nhà, xây dựng một cuộc sống tốt đẹp, đầm ấm bên người thân.

Quỳnh Anh - Võ Thạnh

Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP