23/07/2014 - 07:28

Nắng có mặn?

TTH - Hè rồi, tung tăng sau chuyến đi nghỉ dài, giờ tôi ngồi đây gõ lách tách vài dòng mà đọc lại, nó cũng chẳng liên quan mấy đến kì nghỉ ấy. Chỉ là viết thế thôi. Chỉ là muốn nghe tiếng một tiếng lách cách khác với tiếng chat chit ngày thường.

Hè của tôi cũng vui, nhưng chẳng mấy vì rốt cuộc vẫn không phải là chuyến đi của gia đình. Hơi buồn một tẹo nhưng rồi sóng biển Nha Trang lại cuốn hết đi, đánh ra mãi ngoài xa và nó chỉ kéo lại mỗi lần tôi gọi về nhà thăm mẹ. Cứ nghĩ sau cuộc vui, tôi sẽ quay về nhà ký sự vài dòng về cảm nhận như lời dặn của ba trên facebook. Vậy mà khi về, tôi chả nhớ gì đâu, một phần vì ham chơi chẳng để ý, một phần vì xung quanh toàn gia đình dắt díu nhau vui vẻ. Chẳng nhẽ lại viết “Ôi gato với cái tụi có ba mẹ đi cùng”. Tôi chẳng thế, bởi giờ có mối gato khác rồi. Gato với bạn được xuất ngoại đi chơi. Đọc đến đây chắc người lớn cũng chẳng hiểu “gato” là gì. Viết dài của nó thật ra là “ghen ăn tức ở”. Ngôn ngữ teen của một thế hệ nói để ba mẹ nghe không hiểu hay nhác không muốn nói dài. Nói vậy thôi chứ làm gì đến nỗi ghen ăn tức ở, chỉ là hơi ganh tị chút thôi, vì tôi cũng đã lờ mờ gần chạm được đến cái số xuất ngoại, nhưng rồi lại bay mất. Lòng buồn ghê gớm.

 Mẹ hay bảo viết về những gì con thấy, con nghĩ, con cảm nhận. Nhưng sau tháng ngày rong chơi, thứ tôi nhớ nhất chỉ có mỗi đồ ăn thôi hà. Nên nếu cứ cái đà nghe lời mẹ chắc giờ trước ngực tôi đã mang cái bảng “nhà phê bình ẩm thực” từ lâu rồi. Đi vui thì vui thật, mà nói cho cùng, đến khi lên mạng, nhìn bạn bè đi chơi với gia đình, vi vu nước bạn là cục “gato” của tôi lại phình ra gấp bội rồi theo quán tính đầu óc lại mòng mòng hình ảnh nếu mình cũng...
 Cho đến cái tích tắc mới chat chit với con bạn đang vi vu phương trời xa còn mình ngồi gõ gõ này đây thì trong đầu tôi vẫn nghĩ, ôi sướng! Giá mình cũng được đi, mình sẽ đi chỗ này, ăn cái này, cái này, cả cái này nữa. Ôi son đẹp, áo quần cũng đẹp. Chắc là một viễn tưởng toàn màu tiền khi đã có mẹ lo cho khoản tiền tiêu vặt, ngoại lo cho cơm 3 bữa no nê ứ ự. Tôi đã nghĩ số bạn mình quá sướng, còn số tôi có lẽ phải thảm lắm cơ. Vậy mà sáng nay, khi nhìn bên vệ đường phía chợ, có cô bạn chắc tầm tuổi mình, đang ngồi bán mớ rau tưởng chừng sắp héo lả do nắng, lòng hơi chạnh. Gần mười hai giờ trưa, tôi thì cố luồn lách qua đám người ồn ào hai bên chợ để về nhà tránh nắng, còn bạn ấy lại phơi lưng ra “O ơi, mua cho con bó rau đi o”! Tôi không thấy xót, bởi cảm xúc tôi chưa sâu sắc chín muồi nên nói xót thì hơi sượng. Mà kỳ cục, cái âm thanh “O ơi mua cho con bó rau” cứ vang vang như nhạc nền khi hình ảnh bản thân đang lượn lờ trong cái ảo tưởng phía trên làm tôi hơi khó chịu. Chắc tôi sợ. Sợ nắng, sợ nóng, sợ xấu hổ hay nói thẳng toẹt là sợ khổ. Kể cũng lạ, tôi chắc là đứa phức tạp. Nhìn đoạn phim viễn tưởng và nhạc nền không đụng hàng nhau thế kia là đủ biết. Nếu khi đó người bán rau là tôi thì sẽ ra sao, ba mẹ tôi có xót xa như ba mẹ bạn ấy không nhỉ. Mà còn chẳng biết ba mẹ cô bạn có xót được không, bởi nhiều khi, gánh rau của họ đâu đã bán hết. Nắng trên vai họ liệu đã đậm màu. Gợn buồn.
 Tôi đã chỉ nhìn lên chứ đâu có nhìn sang bên cạnh để thấy có nhiều người còn chẳng dám mơ đi chơi với gia đình như mình. Tôi đã chẳng biết có nhiều phận đời như thế thật. Bởi trước giờ, nếu biết, tôi cũng cứ tin là nó ít ngoài đời, nhiều trong phim. Giờ chỉ mới nhìn bên cạnh thôi còn ngoái lại đằng sau chắc chưa đủ dũng cảm. Chắc khi đó, sẽ thấy bản thân khùng điên dữ lắm. Vậy là số bạn gái bán rau và biết bao người nữa là số khổ, tôi sướng, và nhiều người cực sướng thì mặc kệ. Chợt nhớ ngày xưa học văn, bác tôi dạy hình ảnh người cha chở con như vầng mặt trời bé con của đời họ. Hồi ấy tôi chỉ nghĩ được đến chắc vì mặt trời quý giá, nên con cũng quý giá. Giờ tôi còn biết thêm, bởi mặt trời nóng hổi nên áo ba ướt mồ hôi... Liệu khi chở mặt trời ảo tưởng như tôi, áo ba có lần nào đượm màu nắng mặn??!...

Hani

Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP