ClockThứ Bảy, 03/02/2024 07:50

Tháng Chạp

TTH - Cuối Chạp. Cơn lạnh nhẹ nhàng len vào lòng một chút khoan khoái. Những ngày giáp tết, người về thăm quê, từng khuôn mặt thoáng lên niềm lo âu lẫn hân hoan. Dưới làn mưa bụi lay lắt trong gió từ sông Hương, không làm cho mọi người nản lòng, trái lại họ vẫn đến với phiên chợ như thông lệ hằng năm, từ đầu đường phố Trần Hưng Đạo chạy dài lên tận Bến Me.

Mùa hoaDu xuân ở nơi xa

 

Nào những gian hàng sinh vật cảnh trưng bày và bán sản phẩm san sát bên nhau. Đẹp và sinh động nhất phải kể đến mai vàng xứ Huế mà các nghệ nhân đã dày công chăm sóc, tạo dáng, bên những cành đào Nhật Tân, không uốn nắn, vẫn hấp dẫn.

Mai vàng Huế trong chậu kiểng, nếu không bán được, càng nhiều năm càng phong trần, không như mai cắt rời cắm trong độc bình chưng giữa nhà, nếu bán không được thì chỉ đem về.

Còn hoa cúc đại đóa, có lẽ chiếm tỷ lệ cao nhất, dễ dàng bán nếu trời thương tình thì đừng mưa gió. Cao điểm, trước tết ba ngày, mức tiêu thụ loài hoa này giá cả lên, xuống tùy thuộc vào thiên nhiên. Có những năm người bán gặp thời tiết mưa dầm lạnh lẽo, khách mua ngại về phố. Họ chờ đến đêm ba mươi mới đi mua, dẫu đắt hay rẻ.

Những hàng mỹ nghệ khác, người bán cảm thấy nhàn, đỡ vất vả hơn, vừa uống trà, vừa chờ khách đến với nụ cười niềm nở, thân thiện, thể hiện trên nét mặt những người trẻ. Người mua, thích ngắm hoa và các mặt hàng khác như khúc dạo đầu, như là “cưỡi ngựa xem hoa” vào những ngày cuối năm tháng chạp, rồi thủng thẳng qua chợ ngắm lại những sản phẩm nào mình thích, rồi trả giá mua, mang về chưng tết. Người bán sành điệu vẫn biết vậy, âu đó là cuộc sống đời thường trên bước đường mưu sinh.

Ngày xuân, con cháu về sum họp, đoàn tụ. Tháng Chạp bắc cầu, nối tình quê bằng sợi dây vô hình. Dường như hương linh tổ tiên, ông bà từ thuở nào đang về bên cạnh chúng ta, hòa vào không gian tháng Chạp của bao mùa xuân đang chảy qua từng người với niềm cảm xúc thiêng liêng.

Ngàn Thương
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Ý kiến bình luận

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Chùa trên núi

Ngôi chùa nằm cheo leo trên một ngọn núi. Đường lên chùa ngoằn ngoèo, khúc khuỷu bám theo sườn núi nên chẳng mấy người lên chùa, thành ra chùa vắng vẻ quanh năm. Nếu như không có người dẫn lối hoặc nhắc tới thì hẳn chẳng ai biết trên núi này còn có một ngôi chùa. Vào những buổi sương mù, ngọn núi chìm trong một vùng mịt mờ trắng đục. Nhìn từ xa, ngọn núi mờ ảo, chỉ khi nắng lên, sương tan, đỉnh núi mới hiện rõ và xung quanh vẫn còn phủ vài đám mây trắng, khiến cảnh vật đẹp một cách lạ kỳ. Vậy nhưng, ngôi chùa vẫn khuất trong dáng núi, nằm khiêm nhường dưới những tán cây cổ thụ um tùm, chỉ tiếng chuông chùa là vang vọng lan xa, rồi tan dần vào gió, vào mây, vào nắng, vào tháng năm.

Chùa trên núi
Về miền an tĩnh

Sáng sớm đầu hè, dạo xe qua cung đường gần chùa Từ Đàm, tôi bỗng ngẩn ngơ dưới triền hoa sứ trắng. Cùng những giọt hồng tía của tia sáng đầu ngày, những cánh hoa vươn lên, và hương thơm như được ủ thêm men say của sương đêm tối qua mà sáng nay càng nồng nàn, ngan ngát.

Về miền an tĩnh
Hiên nhà có mẹ

Phú trở về nhà khi bóng chiều đã ngả vàng. Đèn đường bật sớm. Ở đầu hẻm, nồi bún riêu của bà cụ cũng cạn đáy, chắc chỉ còn đủ tô cuối dành cho Phú.

Hiên nhà có mẹ
Niềm vui đời thường

Nhà có ba anh em thì anh trai cả và tôi đều sinh sống và làm việc ở tỉnh xa. May mà có vợ chồng cô em út làm nhà ngay trong vườn, sát cạnh nhà cha mẹ đã già yếu, đỡ đần sớm hôm lúc các cụ trái gió trở trời. Để phần nào “bù đắp” về việc mình không thể thường xuyên chăm sóc được cha mẹ, thời gian qua, lần nào về quê tôi thường đến siêu thị gần nhà, tranh thủ mua những loại thức ăn tốt cho sức khỏe của người già, cất vào tủ lạnh để cha mẹ dùng dần. Đồng thời, xin số điện thoại của nhân viên siêu thị, kết bạn zalo. Siêu thị có dịch vụ ship hàng tận nhà cho khách. Các bạn nhân viên cũng nhiệt tình tư vấn (gửi kèm hình ảnh qua zalo) nên dù ở xa, tôi vẫn có thể dễ dàng chọn lựa những loại trái cây tươi ngon cho cha mẹ.

Niềm vui đời thường
Xe không chỉ để đi

Nghe chồng bảo sắm ô tô, chị ngơ ngác, mồm mắt tròn xoe, giọng như hụt hơi: “Đi đâu mà mua xe?”. Anh cười, cái đầu húi cua lắc nhẹ, vẻ khó hiểu cùng lời nghi vấn cao ngạo: “Sao hỏi ngớ ngẩn thế?”. Nói rồi, anh đưa mắt nhìn con đường trước nhà, với dãy ô tô nối dài, tít đến đằng xa.

Xe không chỉ để đi

TIN MỚI

Return to top