ClockThứ Bảy, 13/04/2024 07:03

Không thể “nhỏ hơn”

TTH - Ngót nghét cả mấy năm nay nội tôi già ốm. Nội một mình ở quê nên cả nhà tôi thay nhau tối về chăm mệ. Nội vẫn đi lại được nhưng tuổi đã 85 nên biết đâu được “trái gió trở trời”, không thể lường hết mọi chuyện xảy ra ba tôi phải làm ngay lịch phân công để đêm nào cũng có người bên cạnh mệ. Lo ăn sáng cho nội, tôi mới phát hiện ở làng Dã Lê quê tôi nằm cạnh Quốc lộ 1A có một quán cháo gạo lứt cá kho tuyệt ngon. Không chỉ nội mà cha con tôi ăn quen nên ai cũng nghiện.

 

Nhớ mấy hôm đầu, tôi ngủ dậy hơi trễ. Vừa mới định bụng ghé quán đã nghe tiếng cô chủ rang rảng: “Hôm ni hết cháo rồi con ơi, bữa khác hí!”. Cô chủ cũng xởi lởi, bảo với tôi rằng, mỗi ngày chỉ nấu tầm 5 lon gạo thôi. Sợ nấu nhiều bán không hết. Tôi giật mình, lúc đó mới chưa tới 8 giờ sáng. Tiếc thiệt, cả ba mẹ ở phố cũng chờ tô cháo gạo lứt cá kho tôi mang lên để ăn sáng. Cháo ngon, cá kho cũng ngon thấm thía. Giá lại rẻ, chỉ 10 nghìn đồng là có được bữa ăn sáng đằm bụng. Đành tự nhủ, muốn mua được phải lo ngủ dậy sớm!

Cách quán cháo chỉ vài chục mét cũng có một chị bán đồ ăn sáng. Tôi vẫn hay ghé mua. Thú thật, lần đầu tiên nhìn cái mẹt bán đồ ăn sáng của chị, tôi giật mình. Nó có đến  5 - 6 loại đồ ăn, với nào sắn khoai, xôi bắp, xôi đậu đen, bún trộn và cả cháo gạo lứt cá kho kia nữa. Mỗi thừ vài gói nhỏ. Lân la hỏi chuyện mới hay, thì ra sáng sớm chị bán hàng đã gom mua lại mấy thứ thức ăn kia ở nhiều quán xung quanh, kể cả cả quán cháo gạo lứt cá kho kia, mỗi loại một tý, đem về bán lại theo kiểu “bòn” thêm kiếm tý lãi. Ví như tô cháo gạo lứt bên kia 10 nghìn đồng, chị “xin thêm” vài nghìn.

Tôi cứ băn khoăn hoài, tại sao cô bán cháo gạo lứt cá kho lại không “tăng năng suất”, mạnh dạn nấu thêm 5 - 7 lon gạo nữa. Khách hàng vẫn còn và cô cũng tăng thêm nguồn thu. “Liệu cơm gắp mắm” là điều mà cha ông ta từng cảnh báo. Tâm lý an toàn, sợ bán không hết hàng là có thật và có lý ở những người kinh doanh ẩm thực. Thế nhưng, sợ đến mức kia thì đúng là khó mà “giàu” lên được. Liều quá nguy hiểm, nhưng trong kinh doanh cũng cần có sự mạnh dạn và chấp nhận thử thách là điều mà tôi đã nghe được ở đâu đó.

Chị bán đồ ăn sáng theo kiểu gom hàng kia mới thật đáng thương. Buôn bán mà nghèo, bế tắc phương cách và thiếu vốn đến thế thì không còn gì để nói. Đáng bàn là số lượng những “người thúng, bán mẹt” kia đang còn khá đông. Cứ đi một vòng quanh các chợ ở Huế sẽ bắt gặp không ít các chị, các o và thậm chí các mệ với những mẹt hàng từ đồ ăn sáng đến các loại rau củ cải… co ro khép mình giữa mưa rét hay nắng gắt kiếm thu nhập từ những đồng bạc lẻ.

Suy cho cùng, cũng là chuyện mưu sinh. Tất cả đều vì cuộc sống mưu sinh. Họ đều rất cần sự cảm thông và trợ giúp. 

THỤC ĐAN
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Ý kiến bình luận

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Chùa trên núi

Ngôi chùa nằm cheo leo trên một ngọn núi. Đường lên chùa ngoằn ngoèo, khúc khuỷu bám theo sườn núi nên chẳng mấy người lên chùa, thành ra chùa vắng vẻ quanh năm. Nếu như không có người dẫn lối hoặc nhắc tới thì hẳn chẳng ai biết trên núi này còn có một ngôi chùa. Vào những buổi sương mù, ngọn núi chìm trong một vùng mịt mờ trắng đục. Nhìn từ xa, ngọn núi mờ ảo, chỉ khi nắng lên, sương tan, đỉnh núi mới hiện rõ và xung quanh vẫn còn phủ vài đám mây trắng, khiến cảnh vật đẹp một cách lạ kỳ. Vậy nhưng, ngôi chùa vẫn khuất trong dáng núi, nằm khiêm nhường dưới những tán cây cổ thụ um tùm, chỉ tiếng chuông chùa là vang vọng lan xa, rồi tan dần vào gió, vào mây, vào nắng, vào tháng năm.

Chùa trên núi
Về miền an tĩnh

Sáng sớm đầu hè, dạo xe qua cung đường gần chùa Từ Đàm, tôi bỗng ngẩn ngơ dưới triền hoa sứ trắng. Cùng những giọt hồng tía của tia sáng đầu ngày, những cánh hoa vươn lên, và hương thơm như được ủ thêm men say của sương đêm tối qua mà sáng nay càng nồng nàn, ngan ngát.

Về miền an tĩnh
Hiên nhà có mẹ

Phú trở về nhà khi bóng chiều đã ngả vàng. Đèn đường bật sớm. Ở đầu hẻm, nồi bún riêu của bà cụ cũng cạn đáy, chắc chỉ còn đủ tô cuối dành cho Phú.

Hiên nhà có mẹ
Niềm vui đời thường

Nhà có ba anh em thì anh trai cả và tôi đều sinh sống và làm việc ở tỉnh xa. May mà có vợ chồng cô em út làm nhà ngay trong vườn, sát cạnh nhà cha mẹ đã già yếu, đỡ đần sớm hôm lúc các cụ trái gió trở trời. Để phần nào “bù đắp” về việc mình không thể thường xuyên chăm sóc được cha mẹ, thời gian qua, lần nào về quê tôi thường đến siêu thị gần nhà, tranh thủ mua những loại thức ăn tốt cho sức khỏe của người già, cất vào tủ lạnh để cha mẹ dùng dần. Đồng thời, xin số điện thoại của nhân viên siêu thị, kết bạn zalo. Siêu thị có dịch vụ ship hàng tận nhà cho khách. Các bạn nhân viên cũng nhiệt tình tư vấn (gửi kèm hình ảnh qua zalo) nên dù ở xa, tôi vẫn có thể dễ dàng chọn lựa những loại trái cây tươi ngon cho cha mẹ.

Niềm vui đời thường
Một mảnh trời trong veo

Những lần về quê, khi ráng chiều buông dài trên xóm nhỏ, tôi thường len lỏi dưới những tán cây quanh nhà, nâng niu hái từng chiếc lá sả, lá chanh.

Một mảnh trời trong veo

TIN MỚI

  • Dầu gội hữu cơ Pura Do'r nhập khẩu chính hãng
Return to top