ClockThứ Năm, 17/08/2023 13:27

Niềm vui lao động

TTH - Mệ tôi năm nay 85 tuổi. Một buổi sáng thức dậy, mệ chợt thấy trong người uể oải, hai chân đau nhức, không thể bước ra khỏi giường nổi. Bác sĩ đến nhà khám và chẩn đoán mệ bị chèn dây thần kinh ở bắp chân, phải thực hiện lộ trình châm cứu hai tuần. Mọi người thay phiên nhau chăm sóc, đem quần áo, chậu rửa mặt, kem đánh răng,… đến tận giường cho mệ. Nhưng không quen bị “mất tự do”, mệ thở dài: “Khổ con chưa nạ!”, “Khi mô mạ khỏe lại hè?”. Mọi người động viên, bảo người già ai mà chẳng thế nhưng mệ vẫn không an lòng.

Để gia đình là tổ ấm

leftcenterrightdel
 

Ngày đầu tiên, mệ tôi nằm buồn bã trên giường, miệng lẩm nhẩm đọc kinh, cầu trời khấn Phật cho đôi chân chóng khỏi, mệ ứa nước mắt, lo sợ mình sẽ trở thành gánh nặng cho con cháu. Sau ít ngày, tình hình khả quan hơn, tấm lưng còng 90 độ chẳng cần dùng đến sức đỡ của chiếc gậy lọ mọ đi xuống nhà vệ sinh tự đánh răng, rửa ráy khiến chúng tôi hoảng hồn phải vừa năn nỉ vừa “dọa nạt” mệ: “Mệ ơi, tội bọn con quá, mệ ngồi yên đó để bọn con làm, mệ đi rứa lỡ bổ thì răng”.

Ông nội tôi mất khi còn trẻ, mệ một tay nuôi ba người con ăn học nên cái tinh thần độc lập, mạnh mẽ của người phụ nữ đơn thân đã ăn sâu vào tiềm thức của mệ. Mệ đi nương, làm rẫy, cấy ruộng, không nề hà bất cứ công việc nặng nhọc gì. Tôi còn nhớ hình ảnh mệ đội chiếc nón lá, quần xăn đến gối, hai thúng khoai, sắn kĩu kịt trên vai, mái tóc dày búi cao gọn ghẽ. Những đêm ở làng quê yên ả, tôi được mệ kể cho nghe về những năm tháng tuổi trẻ, những vùng đất mệ đã đi qua, những vất vả nhọc nhằn từ thuở thiếu thời của mệ. Tôi cũng học được nhiều từ nếp sinh hoạt điều độ của mệ, giờ nào việc nấy, giờ nào thức nấy, dù đôi khi khá cứng nhắc đúng kiểu người cao tuổi.

Nhờ trời thương, sau hai tuần điều trị, mệ tôi đi lại bình thường dù không được mạnh như trước, tâm trạng cũng vui vẻ và phấn chấn hơn. Mệ lại bắt đầu nhịp sống cũ… Ở xóm tôi có một mệ cũng đã ngoài 80, lưng còng và dáng người còn thấp bé hơn mệ tôi. Vài ngày một lần, mệ đẩy chiếc xe “tự chế” đến khu chợ gần nhà mua đồ ăn cho cả gia đình. Đó là chiếc xe được “thiết kế” đặc biệt vừa tầm cho mệ, bên trên đặt chiếc giỏ đi chợ bằng nhựa màu đỏ, cọc cạch nhưng đã gắn bó cùng mệ suốt mấy năm nay. Từ nhà mệ đến chợ khá gần, chừng 400 - 500m, nhưng đối với người già đó là một khoảng cách không hề nhỏ. Mệ bước đi chậm rãi và đầy kiên nhẫn, mọi người trong xóm trông thấy mệ đều lễ phép nhường đường. Chiếc xe của mệ luôn nổi bật giữa khu chợ, mệ mua đồ gì hơi nặng đều được các o, các dì bán hàng nhiệt tình giúp bỏ lên xe.

Ngày trước, tôi từng có suy nghĩ, người già nên được nghỉ ngơi hoàn toàn sau một cuộc đời cống hiến cho gia đình và xã hội. Sau này tôi nhận ra, được làm việc sẽ khiến họ vui vẻ, cân bằng và cảm thấy mình có giá trị hơn. Chỉ mong các mệ chú ý lượng sức, giữ gìn sức khỏe để sống thật lâu bên con cháu!

Thục Đan
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Ý kiến bình luận

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Chùa trên núi

Ngôi chùa nằm cheo leo trên một ngọn núi. Đường lên chùa ngoằn ngoèo, khúc khuỷu bám theo sườn núi nên chẳng mấy người lên chùa, thành ra chùa vắng vẻ quanh năm. Nếu như không có người dẫn lối hoặc nhắc tới thì hẳn chẳng ai biết trên núi này còn có một ngôi chùa. Vào những buổi sương mù, ngọn núi chìm trong một vùng mịt mờ trắng đục. Nhìn từ xa, ngọn núi mờ ảo, chỉ khi nắng lên, sương tan, đỉnh núi mới hiện rõ và xung quanh vẫn còn phủ vài đám mây trắng, khiến cảnh vật đẹp một cách lạ kỳ. Vậy nhưng, ngôi chùa vẫn khuất trong dáng núi, nằm khiêm nhường dưới những tán cây cổ thụ um tùm, chỉ tiếng chuông chùa là vang vọng lan xa, rồi tan dần vào gió, vào mây, vào nắng, vào tháng năm.

Chùa trên núi
Đối thoại với 300 công nhân lao động về các chính sách xã hội

Chiều 15/5, Liên đoàn Lao động huyện Phú Vang phối hợp Công đoàn Khu kinh tế Công nghiệp (KTCN) tỉnh tổ chức hội nghị “Đối thoại Tháng 5” với công nhân lao động trên địa bàn huyện Phú Vang. 300 đoàn viên công đoàn, công nhân lao động trên địa bàn huyện tham gia.

Đối thoại với 300 công nhân lao động về các chính sách xã hội
Về miền an tĩnh

Sáng sớm đầu hè, dạo xe qua cung đường gần chùa Từ Đàm, tôi bỗng ngẩn ngơ dưới triền hoa sứ trắng. Cùng những giọt hồng tía của tia sáng đầu ngày, những cánh hoa vươn lên, và hương thơm như được ủ thêm men say của sương đêm tối qua mà sáng nay càng nồng nàn, ngan ngát.

Về miền an tĩnh
Hiên nhà có mẹ

Phú trở về nhà khi bóng chiều đã ngả vàng. Đèn đường bật sớm. Ở đầu hẻm, nồi bún riêu của bà cụ cũng cạn đáy, chắc chỉ còn đủ tô cuối dành cho Phú.

Hiên nhà có mẹ
Siết quy trình để đảm bảo an toàn lao động

Chỉ trong vòng 1 tháng, hai vụ tai nạn lao động nghiêm trọng đã xảy ra tại Yên Bái và Đồng Nai, gây những tổn thất lớn về người. Điểm chung của hai vụ việc này cùng nhiều vụ tai nạn lao động khác là quy trình về an toàn lao động đã không được tuân thủ nghiêm túc, cộng với công tác kiểm soát bị lơ là, từ đó dẫn tới những tai nạn thương tâm.

Siết quy trình để đảm bảo an toàn lao động

TIN MỚI

Liên kết hữu ích
Return to top