Chính trị - Xã hội Pháp luật - Cuộc sống

09/12/2019 - 14:54

Từ ghen tuông mù quáng

TTH - Ghen tuông mù quáng, một người thợ xây có cuộc sống bình thường như bao người khác “bỗng chốc” gây ra án mạng đau lòng.

Năm 2018, N.Q.L (sinh năm 1962) kết hôn với Đ.T.K.C (sinh 1976). Thời gian hôn nhân chưa được bao lâu nhưng giữa vợ chồng phát sinh mâu thuẫn, nguyên nhân do ông L. ngờ vực, ghen tuông, cho rằng vợ mình có quan hệ tình cảm với người khác.

Chị C. thuê nhà ở riêng, đồng thời làm đơn xin ly hôn gửi đến tòa án. Ngày 1/5/2019, khi ông L. cùng một số bạn bè người quen đang tổ chức uống bia tại nhà em gái ruột ở xã Thủy Phù, thị xã Hương Thủy thì chị C. tìm đến với mục đích lấy sổ hộ khẩu và giấy đăng ký kết hôn để làm thủ tục ly hôn.

Nghe vậy, ông L. bực tức, gây gổ, chửi bới, không đưa giấy tờ mà đi lấy 1 cây rựa ra dọa chém nhưng được mọi người can ngăn. Khoảng 9 giờ tối, về nhà lấy xe máy đến nơi vợ thuê trọ để nói chuyện, nhưng không gặp, ông L. tiếp tục đi tìm. Về phía chị C. khi thấy chồng cầm cây rựa chửi bới, dọa chém thì sợ hãi chạy vào nhà chị hàng xóm cạnh đó, ẩn nấp. Khoảng hơn 10 giờ đêm, chị C. nhờ chị hàng xóm chở mình về nơi ở trọ. Sau đó chị nhờ ông H. là người làm ở lò nước đá gần nhà, chở về.

Trong lúc đi tìm, thấy vợ ngồi sau xe máy do một người đàn ông chở (là ông H), ông L. chặn đầu xe “đối phương”, lấy điện thoại ra chụp ảnh nhằm chứng minh việc vợ ngoại tình, nhưng bị ông H. gạt điện thoại ra không cho chụp, với lý do mình không liên quan đến bà C. chỉ là người chở giúp. Trong cơn tức giận, cộng thêm sự nghi ngờ vợ ngoại tình lâu nay, L. dùng dao nhọn (để trong cốp xe máy) đâm ông H. nhiều nhát. Nạn nhân ngã gục, được người dân đưa đi cấp cứu, nhưng vì vết thương quá nặng nên đã không qua khỏi.

Tại phòng xét xử của TAND tỉnh, bị cáo cho rằng vợ mình ngoại tình với bị hại, nhưng lời “buộc tội” ấy không có căn cứ. Trong lúc đó, vợ của nạn nhân đến tham gia tố tụng tại phiên tòa với tư cách là đại diện hợp pháp của người bị hại đã mất, rất bức xúc. Bà khẳng định chồng mình từ trước đến nay không hề quen biết, có quan hệ tình cảm gì với vợ của bị cáo. Chỉ vì giúp chở bà C. về mà phải thiệt mạng oan ức bởi sự ghen tuông mù quáng của bị cáo.

Người chồng bị tước đoạt mạng sống là một tổn thất tinh thần không thể đo đếm được đối với bà và các con. Bà yêu cầu bị cáo phải bồi thường gần 370 triệu đồng các khoản chi phí đám tang, tổn thất tinh thần và cấp dưỡng nuôi con dưới 18 tuổi cho con út của vợ chồng bà và cho mẹ già của nạn nhân. Em ruột của bị cáo đã giúp anh trai mình bồi thường 40 triệu đồng, khắc phục phần nào thiệt hại. Số tiền còn lại gia đình bị hại yêu cầu tòa buộc bị cáo phải tiếp tục bồi thường. Tại phiên tòa, bị cáo đồng ý với yêu cầu của gia đình bị hại về bồi thường dân sự. Có nghĩa, bị cáo đồng ý tiếp tục bồi thường khoản tiền gần 330 triệu đồng còn thiếu.

Tòa hỏi vợ của bị cáo (tham gia tố tụng tại phiên tòa với tư cách là nhân chứng), có thể giúp chồng bồi thường phần nào cho gia đình bị hại? Vợ bị cáo cho rằng, đã thuê nhà sống riêng, không còn quan hệ gì với bị cáo, nên không có trách nhiệm thực hiện điều này. Trong đám đông người dự khán có nhiều tiếng thở dài. Cuối cùng người bị hại và gia đình họ vẫn phải gánh đau đớn, mất mát, thiệt thòi nhất. 

Cha bị cáo đã mất, mẹ gần 80 tuổi. Bản thân bị cáo phải chấp hành hình phạt trong trại giam 17 năm 6 tháng tù, biết đến lúc nào bị cáo mới có thể thực hiện nghĩa vụ bồi thường, cũng biết đến bao giờ bị cáo mới có thể quay về với cuộc sống bình thường như mọi người. Vụ án “của bị cáo” thêm lần nữa cảnh báo cho tất cả mọi người cần biết “xử lý” tốt tình cảm của mình, đừng để sự ghen tuông mù quáng “dẫn dắt” vào sự đổ vỡ hoặc nguy hiểm hơn là trở thành tội phạm giết người, cố ý gây thương tích…

Quỳnh Anh

Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP