01/04/2021 - 09:01

Chiếc áo cũ

TTH - Nhà chị bán quán tạp hóa nho nhỏ. Có lần tôi ghé đến mua hàng, gặp lúc ba mẹ con chị đang ngồi giữa một đống quần áo la liệt. Chị bảo, đó là quần áo cũ của cả nhà, đang chuẩn bị đem gửi tặng những người khó khăn hơn. Nói là quần áo cũ, nhưng thật ra vẫn còn rất mới, có chiếc chỉ mới mặc đôi ba lần. Những bộ quần áo ấy, đều được chị giặt giũ, phơi phóng cẩn thận, thơm nức mùi nắng.

Trong lúc hai cô con gái nhỏ đang tỉ mẩn gấp từng bộ quần áo, rồi phân loại quần áo mùa đông, mùa hè, thì chị đang ngồi một góc, cẩn thận khâu lại chiếc khuy áo cũ vừa bung ra. Chị nói, dù là quần áo cũ mang tặng, chị cũng muốn những tấm áo ấy được thơm tho, sạch sẽ. Một đường chỉ bị tuột, một cúc áo bị đứt ra (chỉ vì máy giặt quay mạnh) chị cũng muốn khâu lại cho tươm tất. Chị mong người nhận, sẽ cảm nhận được sự yêu thương, trân trọng từ người tặng.

Tôi chợt nhớ có lần đọc đâu đó trên mạng xã hội, có nhóm thiện nguyện đã nói, quần áo cũ họ từng nhận được đôi khi lẫn rất nhiều quần áo bị hư không thể dùng được. Vậy nên, khi nhìn chị chăm chút khâu lại chiếc cúc áo bị sứt chỉ trước khi gói ghém gửi tặng đi, tôi bỗng thấy lòng mình mềm hẳn.

Điều khiến tôi còn ngạc nhiên hơn, là khi nhìn thấy đứa con gái chị đặt một vài chiếc thiệp xinh xinh, có ghi những dòng chữ xinh xắn vào túi một vài bộ quần áo. Chị giải thích, đó là những bộ quần áo mà con chị rất thích, hầu như đều là quà được tặng nên cô bé rất trân trọng. Chỉ tiếc cô bé lớn quá nhanh, bây giờ không mặc vừa. Cô bé tặng lại cho các bạn nhỏ hơn mình. Mấy chiếc thiệp xinh xắn kia, chủ yếu kể lại câu chuyện của từng bộ đồ mà cô bé đã mặc, là món quà ai tặng bé, và bé đã yêu quý, trân trọng chiếc áo ấy ra sao. Cô bé mong người nhận được chiếc áo ấy, cũng yêu quý món quà đó ấy như em đã từng nâng niu.

Nhìn cô bé đang hý hoáy viết chữ trên những miếng giấy được em cắt thành từng hình trái tim nhỏ xinh, khiến tôi bỗng nhớ lại ngày xưa, khi tôi còn rất bé, cũng từng nhận được những bộ quần áo cũ thơm nức mùi nắng trong những ngày mưa và rét lạnh. Hồi đó ở quê, nhất là mùa đông lạnh lẽo, quần áo ấm rất khan hiếm. Một chiếc áo len chị mặc xong thì em kế thừa. Vào mùa mưa dầm dề, quần áo phơi mãi chẳng khô, khổ không tả hết. Khi đó, những thùng quần áo cũ từ thành phố gửi về trở thành những món quà vô giá luôn được chị em tôi nâng niu vô cùng.

Giờ đây, khi nhìn những tấm thiếp mà con gái chị đang hý hoáy viết, tôi mới thấm thía câu nói của người xưa: “Của cho không bằng cách cho”. Chắc chắn những cô bé nhận được những mảnh áo cũ ấy, sẽ vô cùng hạnh phúc vì được quan tâm, trân trọng.

Linh Chi

Chia sẻ bài viết


ĐỒNG HÀNH CÙNG DOANH NGHIỆP