ClockChủ Nhật, 28/05/2023 15:06

Mùa dừa

TTH - Trong ký ức tuổi thơ của tôi, vào những ngày hè nắng đổ lửa như thế này, thể nào ba tôi cũng lúi húi ra nương chuối. Ông nhặt nhạnh những tàu lá chuối đã khô, róc lấy sống lá nhúng nước cho dai và đan thành chiếc nài chắc nịch để trèo dừa.

Nhớ chiếc ti vi đen trắngKý ức tuổi trẻ trong mùa xuân lịch sửĐường làng - nơi ký ức tìm vềCây cầu ký ức

leftcenterrightdel
 

Nhà tôi không nhiều dừa như những nhà khác trong làng. Trên động cát sau nhà, ông nội chỉ trồng hai cây dừa, một cây dừa lửa và một cây dừa ta xanh. Phần động cát còn lại, tre nứa và các loại cây lùm bụi tha hồ mọc um tùm.

Chẳng biết có phải do chất đất hay không mà hai cây dừa nhà tôi và những hàng dừa trong làng đều có sọ to, buồng nào buồng ấy quả sai lủng lẳng. Những ngày hè này là những ngày dừa vào mùa ngon nhất. Cơm dừa chưa quá cứng và nước dừa vừa đủ độ ngọt chứ không quá chua hay quá nhạt. Thông thường dừa lửa ngon ngọt hơn dừa xanh. Nhưng với nhà tôi lúc ấy, dừa nào cũng quý vì phải trải qua 12 tháng trời ròng rã cây dừa mới cho một lứa quả.

Phải tỉ mỉ xoắn, bện cả mươi sống lá chuối khô, ba tôi mới làm nên một chiếc nài ưng í. Cẩn thận thử độ chắc chắn, thắt lưng dắt chiếc rựa bén, ba tôi nhanh nhẹn xoắn chiếc nài thành vòng vào chân, thoăn thoắt leo lên cây dừa cao chót vót.

Ở dưới anh em chúng tôi nghểnh cổ trông đến chóng cả mặt. Chỉ thấy ba lúc thì đang chặt tàu lá dừa, lúc lại chặt mo dừa. Ông thả từng món xuống đất và đến cuối buổi trèo vất vả ấy, những chùm dừa lúc lỉu trái mới được hái xuống. Lá dừa được ba tước đôi, đan chéo rất đẹp để lợp chòi canh dưa. Mo dừa dẻo chắc ba ngâm nước, tước thành sợi mảnh để treo từng xâu thuốc lá. Và tất nhiên, những quả dừa ngon ngọt nhất là phần của anh em chúng tôi.

Dừa đầu mùa vỏ xanh bóng loáng, cuống tươi roi rói. Nước dừa hơi đục, ngọt thanh, thi thoảng pha chút vị chua dịu nhẹ. Cơm dừa chưa quá cứng, dùng muỗng chỉ cần nạo nhẹ như ăn thạch. Bởi thế anh em chúng tôi ăn tù tì, riêng tôi háu ăn nhất nên được cho hẳn hai quả.

Ở làng tôi, những quả dừa hiếm khi được bán nguyên chùm hay còn vỏ. Đa phần mọi người đều tỉa tót, dùng rựa bén bóc lớp vỏ ngoài, chỉ chừa lại sọ dừa và cuống dừa mảnh như một đóa hoa ở trên. Mớ dừa được lột vỏ sạch sẽ, khi mang ra chợ, chúng sẽ nằm chung với đám dưa hấu tươi roi rói còn nguyên lớp phấn.

Bây giờ ba tôi đã lớn tuổi lắm rồi, sức khỏe không còn đủ để có thể thoăn thoắt hái dừa nữa. Cả những chiếc nài sống lá chuối cũng đã đi vào dĩ vãng khi dụng cụ leo dừa vừa an toàn, vừa tiện lợi ra đời. Thế nhưng cứ mỗi mùa hè khi về thăm làng, tôi vẫn thường thấy mớ quả dừa được róc kỹ có cuống tươi như những đóa hoa vẫn còn hiện diện nơi góc chợ. Thì ra, bằng cách này hay cách khác, những ký ức tươi đẹp về mùa dừa trong tôi vẫn hiện diện. Để chỉ cần chợt thấy hình ảnh những quả dừa thân quen thôi là cả một vùng trời tuổi thơ sống dậy. Và để trước mắt tôi hiện lên hình ảnh ba tôi thoăn thoắt mang chiếc nài vào chân trèo lên hái dừa, những cây dừa được ông nội trồng vững chãi reo vui dưới bầu trời hè xanh ngăn ngắt.

Tuệ Lâm
ĐÁNH GIÁ
4
  Ý kiến bình luận

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Người lính công binh và ký ức Điện Biên Phủ

70 năm trôi qua kể từ chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Chí Bình vẫn nhớ như in “56 ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt, máu trộn bùn non”.

Người lính công binh và ký ức Điện Biên Phủ
Ký ức một thời

Cứ đến tháng Ba, tháng Tư hằng năm là những ký ức về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước giành thắng lợi lại có dịp ùa về trong mỗi người đã một thời “vào sinh ra tử”, “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Đó là những kỷ niệm một thời đạn bom, gian khổ nhưng rất đỗi tự hào. Sự tự hào ấy của họ đã làm nên sức mạnh để góp phần giải phóng quê hương, giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất đất nước ngày 30/4/1975.

Ký ức một thời
Chầm chậm tháng Ba

Tháng Ba, đôi khi mình muốn ngồi thật lâu dưới một tán cây. Những dải nắng trùng trình rọi qua vòm lá rậm, rắc mật lên bờm hoa mê mướt tím, đậu lại trên đôi cánh bầy sẻ đang mổ vào hư vô. Màu xanh ngợp đầy của lá tràn vào lồng ngực tháng Ba, như thôi thúc người ta hoài vọng về một quãng đồng mùa con gái, một cánh rừng rộng đến mộng mị, hay ấp ủ chiêm bao trong mảnh vườn tuổi nhỏ. Lứa gió đầu xuân hãy còn hây hẩy, nhu mì, nhón tay mở những cánh cửa tỉnh thức, thả bầy ý nghĩ đi rong. Giữa quãng vắng tưởng như bất động, mình ngồi đợi những xa xôi quay về.

Chầm chậm tháng Ba
Ký ức rồng xanh

Ấn tượng về rồng sớm nhất trong tôi mà đến nay còn lưu giữ, là con rồng ở đình làng; ngôi đình được xây dựng lại. Sợ chiến tranh tàn phá, xã mang sắc bằng, kèo cột cất giấu trong làng. Tôn tạo lại đình tuy nhỏ hơn song vẫn mang dáng vóc ngày xưa. Tôi nhớ câu thơ truyền trong dân gian mà mấy cụ đọc lại về ngôi đình bị hư hại bởi đạn bom, trước lúc nó được tháo dỡ đem cất: “Đình làng nay không rồng bay phượng múa/ Đứng trụi trần như bốt gác đầu thôn…”.

Ký ức rồng xanh
Ký ức mặn nồng & rực đỏ

Té ra cái vùng Ngũ Điền từng rất khổ, rất xa, rất khó khăn nhiều bề quê tôi có khá đông người làm nghề viết, cả văn và báo. Trong đó có anh bạn trẻ, phóng viên Đài Phát thanh Truyền hình Thừa Thiên Huế, giờ “trở chứng”, toàn viết trên trang facebook của mình về kỷ niệm, tập hợp lại, in tới mấy cuốn sách hót hòn họt. Toàn thời đói khổ mà vui.

Ký ức mặn nồng  rực đỏ
Return to top